Giới thiệu truyện ngắn “Khanh biết hay không ?”.
Sau khi hoàng đế tứ hôn cho ta cùng với Dịch vương, một nữ tử lại tùy tiện đến cửa.
Nàng giơ vết bớt hoa hải đường trên cổ tay lên, đắc ý nói: “Ta mới là người mà chàng đã tìm ba năm, ngươi cho rằng có thể tranh với ta sao?”.
Mũi tên dài trong tay ta rất nhanh đã xuyên qua búi tóc của nàng, ta thản nhiên cười nói: “Nếu ta muốn tranh, ngươi cũng không thắng nổi”.
Ta lấy ống tay áo che đi vết đỏ trên cổ tay, nếu ta không muốn, vậy hắn vĩnh viễn cũng không thấy được.

1.
Ta là Lục Thiếu Ninh – con gái của Tĩnh An vương, lớn lên ở Mạc Bắc.
Hai tháng trước, Hoàng thượng triệu ta vào kinh, tứ hôn cho ta và đương kim Tam điện hạ Triệu Cảnh Sơ, phong hắn ta làm Dịch vương.
Nhưng sau khi được tứ hôn, cô nương hắn ta tìm kiếm ba năm đã quay trở lại.
Nàng ta vốn là thường dân nhưng trong phút chốc lại lắc mình trở thành nghĩa nữ của thừa tướng, khoảnh khắc Triệu Cảnh Sơ tìm thấy nàng, đã trượt tay đánh vỡ chiếc cốc thủy tinh, mất bình tĩnh đến cực điểm.
Trong mắt mọi người, thần sắc của ta không hề thay đổi.
Khắp phố phường đều đồn đoán rằng Dịch vương đã tìm thấy người phụ nữ có vết bớt hoa hải đường trên cổ tay, hắn trân trọng nàng ta như bảo bối của mình.
Hắn vì cô nương ấy mà trồng hoa hải đường khắp phủ, thậm chí còn vất vả tìm kiếm nàng ròng rã ba năm, thứ chấp niệm ấy làm cho cả kinh thành đều rung động.
Khi chiếu chỉ tứ hôn được ban bố, thế mà lại có người than ngắn thở dài vì nàng ấy.
Tuy nhiên, chỉ trong vài ngày, câu chuyện giữa Dịch vương và cô nương ngày ấy hắn tìm được đã lan truyền khắp cả kinh thành.
Bọn họ cùng nhau chèo thuyền trên hồ, cùng nhau đi vẽ tranh.
Hắn vì nàng ta mà giải hàng trăm câu đố đèn lồng chỉ để làm người đẹp vui lòng.
Có vẻ như ta đã trở thành kẻ hề dư thừa trong câu chuyện này.
Khi Hoắc Thời Cẩn bước vào, nàng ta vênh mặt đắc ý, giơ vết bớt hình hoa hải đường trên cổ tay, to bằng đồng xu, đỏ như máu, “Lục cô nương, ta mới là người mà chàng đã tìm kiếm ba năm, ta khuyên ngươi nên biết khó mà lùi bước, cũng là giữ lại một chút mặt mũi cho chính mình.”
“Nếu ta nói không?” Ta lau mũi tên trong tay.
“Chàng tìm ta suốt ba năm, trong lòng chàng chỉ có ta, không có ngươi, nếu ngươi gả cho chàng thì ắt hẳn là tấn bi kịch, ngươi phải làm người thứ ba giữa chúng ta mới được sao?”
Những lời này của nàng ta đối với những nữ tử khuê các bình thường đúng là một đòn chí mạng.
“Hôn nhân giữa các thế gia vọng tộc luôn là sự đánh đổi lợi ích, làm sao có cái gọi là tình yêu?”
Nàng ta sững người, như thể bị nghẹn bởi những lời bởi lời của ta.
“Nhưng trong tim chàng, trong mắt chàng đều là ta, nếu ngươi không biết thân biết phận, kết cục của ngươi chỉ có thể là kẻ bị ruồng bỏ, danh tiếng của ngươi cũng bị hủy hoại, ngươi không đấu nổi với ta đâu.”
Ả nhìn ta chằm chằm, đại khái là ỷ mình có chỗ dựa.
“Thật sao?” Ta thờ ơ hỏi, nheo mắt nhắm vào hồng tâm.
Nàng ta vẫn dương dương đắc ý, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, ta đột ngột quay người lại, mũi tên dài vốn nhắm vào hồng tâm lại nhắm thẳng vào nàng ta.
Trường tên xuyên qua không trung, nàng ta ngã xuống đất, mái tóc đen xõa tung.
Ta chậm rãi tới gần, cúi người nâng cằm nàng ta, cười nhạt nói: “Nếu ta muốn tranh, ngươi càng không thắng nổi, hôm nay chỉ là một bài học nhỏ, hi vọng ngươi biết giữ chừng mực, nếu không lần sau trường tên xuyên qua không phải búi tóc, mà là đầu ngươi.”
Nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ và khuôn mặt tái nhợt của nàng ta, ta mới hài lòng buông tay.
Sau khi nàng ta rời đi, ta cầm lấy chiếc khăn tay mà thị nữ đưa, chậm rãi lau tay, khi lau vết bớt đỏ ở mặt trong cổ tay, hơi chau mày, vô ý rũ tay áo che nó lại.
Khi Triệu Cảnh Sơ tức giận đùng đùng đến tìm ta, ta không ngạc nhiên chút nào, chỉ cúi đầu uống trà.
Sau lưng hắn là Hoắc Thời Cẩn yếu đuối đáng thương, nhưng trên khuôn mặt trái xoan trắng nõn lại có mấy dấu tay, ngẫm lại thì ta cũng hiểu ra, nếu không giả bộ đáng thương một chút sao làm người khác thương xót được?
Hắn ta đến với khí thế hung dữ, đe dọa, tháp tùng sau lưng là binh lính hộ vệ, như thể quyết tâm đòi lại công đạo cho nàng ta.
“Lục Thiếu Ninh, ngươi có biết nàng ấy là người ta coi trọng không?” Hắn tức giận hỏi ta.
Ta thản nhiên đáp: “ Biết”.
“Vậy ngươi còn dám làm tổn thương nàng?” Hắn nói đến đây càng thêm tức giận, tựa hồ cảm thấy ta chọc giận hắn.
Nhìn thấy bộ dáng hắn ta tức giận hổn hển, ta nhất thời không nhịn được mà bật cười, “Ý ngươi là những cái dấu tay đó? E là ngươi phải hỏi nàng ta rồi.”
Rõ ràng hắn ta không tin lời ta nói, trái lại còn giơ tay ra hiệu, binh lính bao vây lấy ta, thậm chí còn kề trường kiếm vào cổ thị nữ của ta.
Mà hắn, ánh mắt âm trầm, lạnh giọng nói: “Nếu như ngươi cảm thấy thân phận nàng thấp kém liền mặc ý nhục nhã nàng, nhưng người ức hiếp làm nhục nàng, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua, nhất định phải đền tội gấp bội cho nàng.”
Tôi cười lạnh, “Đền tội? Ngươi cũng muốn tát ta sao?”
2
Hắn quay về phía Hoắc Thời Cẩn nhẹ giọng nói: “Thời Cẩn, nàng đánh muội như thế nào, muội cứ đánh lại nàng như thế, nàng nếu dám đánh trả, ta sẽ giết nha hoàn của nàng.”
Dưới cái nhìn của Dịch vương, Hoắc Thời Cẩn như có được tự tin, còn chậm rãi đi về phía ta, mặc dù ánh mắt nàng ta vẫn còn nao núng, nhưng trong mắt ẩn chứa ánh nhìn đắc ý đầy khiêu khích.
Ả giơ tay lên cao, khóe miệng hé một nụ cười, nhưng ngay sau đó lại kinh ngạc hét lên, thị nữ của ta dùng tay trái nắm lấy chuôi kiếm, đặt trường kiếm lên cổ Hoắc Thời Cẩn. Nàng ta đau đớn ôm cánh tay kêu cứu, nhưng không dám tùy tiện cử động.
Nàng ta có lẽ cho rằng ta thật sự không dám động, không dám phản kháng cái gọi là vị hôn phu trên danh nghĩa này.
Nhưng nàng ta quên rằng ta lớn lên ở Mạc Bắc, không phải là những cô nương khuê các học tam tòng tứ đức ở kinh thành.
Ta hướng ánh mắt kinh ngạc của Triệu Cảnh Sơ, cười nói: “Quên nói cho ngươi biết, thị nữ của ta cũng từng được huấn luyện trong doanh trại.”
Trong mắt hắn ẩn chứa một tia lạnh lùng, ta tự ngồi xuống, cười lạnh nói: “Khi ta cùng phụ thân và huynh đệ trấn giữ biên giới phía bắc, chưa từng bắn trượt một mũi một tên nào, hươu chạy trong rừng, ngỗng bay trên trời, không có gì ta bắn không trúng, nếu ta muốn giết nàng, làm sao nàng ta có thể chỉ bung tóc? Còn về những cái tát đó, nếu ngươi thực sự tin là ta làm, ta chỉ có thể nói rằng mặc dù thân phận ngươi tôn kính, nhưng ngươi chỉ là một kẻ ngốc.”
“Nữ tử hoang dã, không giáo dưỡng, không xứng với phi vị.” Hắn hơi nheo mắt, lạnh giọng nói.
Sau đó, cúi người bế Hoắc Thời Cẩn rời đi.
Nhìn bóng lưng của bọn họ, ta lớn tiếng nói: “Ngươi nói đúng, ta là một nữ tử hoang dã như vậy đấy, ngày sau nhất định giày vò nàng ta mỗi ngày.”
Sau khi mọi người đi hết, thị nữ cau mày khó hiểu hỏi: “Quận chúa,
Tại sao ngài không nói với vương gia rằng ngài là …”
Ta khẽ giơ tay lên, nàng liền dừng lại không nói nữa.
Hai tháng trước trong cung yến, hoàng đế đích thân tứ hôn cho ta và Triệu Cảnh Sơ, lúc đó trên mặt hắn đã hiện rõ vẻ không muốn.
Sau khi nhận thánh chỉ, hắn nói với ta rằng thê tử duy nhất trong lòng hắn chính là cô nương mà hắn gặp ba năm trước và hắn sẽ không bao giờ cùng ta nâng khăn sửa túi, thuận vợ thuận chồng.
Nhưng hắn không ngờ ta không thèm nghe đã lên ngựa bỏ đi, làm hắn hụt hẫng.
Mà bây giờ hai ta đã rút kiếm chỉ về hướng đối phương.
Tin tức hắn ta bế Hoắc Thời Cẩm rời đi đã lan truyền khắp kinh thành, một màn ồn ào này đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Trong thời gian tới, mọi người đều sẽ biết rằng Dịch vương dành cho con gái nuôi của thừa tướng tình yêu sâu sắc, và hắn coi nàng ta như vật báu trân quý.
Mọi người còn cười ta xuất thân nơi biên cương, lỗ mãng không biết lễ nghĩa, không chiếm được trái tim của Dịch vương, chưa gả đi đã bị ruồng bỏ.
Trên tầng lầu của tửu trà, những lời này đều được đồn thổi bên tai.
3.
Ta lại gặp Hoắc Thời Cẩn.
Còn có các cô nương con nhà mấy vị quan nhỏ đang xum xoe tâng bốc quanh nàng ta, nói rằng tình yêu của Dịch vương đối với nàng sâu như biển khơi, cuộc sống tương lai nhất định sung sướng hạnh phúc.
Nhìn bộ dáng nàng ta có vẻ đang rất hưởng thụ những lời có cánh ấy.
Thế mà khoảnh khắc nhìn thấy ta, nụ cười nàng ta cũng đột nhiên tắt ngấm, mấy cô nương xung quanh dường như cũng đã nghe qua về chiến công trong quá khứ của ta liền cuống quýt rời đi.
Lần này Hoắc Thời Cẩn bình tĩnh hơn trước rất nhiều, nàng xoay xoay chiếc vòng ngọc trong tay, nhìn ta như có ý đồ, khóe miệng nở một nụ cười mờ ám.
“Vương gia đưa ta đến cúng tế mẫu thân của chàng, đây là chiếc vòng tay bà ấy để lại…” nàng ta vừa chậm rãi nói vừa quan sát phản ứng của ta. Mặc dù đã cố gắng kiềm chế bản thân nhưng sự đắc ý trong mắt nàng ta vẫn không có gì có thể che giấu được.
Nàng ta đang thị uy cho ta thấy vị trí của ả trong lòng Triệu Cảnh Sơ là duy ngã độc tôn.
Ta nghe xong, thản nhiên đặt chén trà xuống mà nói: “Thừa tướng đưa ngươi đến đây vì ông ta hy vọng ngươi có thể phát huy được chỗ tốt của bản thân, mà ngươi hiện tại không hề làm nên trò trống gì, đúng là vô dụng.”
“Lời này của ngươi là có ý gì? Ta nghe không hiểu.” Vẻ mặt của cô ta có chút hoảng hốt thoáng qua, rồi giả vờ trấn định lại.
“Thừa tướng muốn ngươi phá hỏng hôn sự của ta và Triệu Cảnh Sơ, để ngươi trở thành chủ nhân của Dịch vương phủ, nhưng xem ra ngươi có chút bất tài, khó tránh khỏi ngày nào đó sẽ trở thành kẻ bị vứt bỏ.”
Ta khép hờ mắt, lời nói thản nhiên của ta lại khiến ánh mắt nàng ta bối rối.
“Ngươi biết những gì?”
“Ta biết, nữ tử có vết bớt hình hoa hải đường trên cổ tay mà Triệu Cảnh Sơ tìm đằng đẵng ba năm… không phải ngươi.”
Khoảnh khắc ta vừa dứt lời, nàng ta loạng choạng đứng dậy, lại ngã bệt xuống đất, không còn dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn như trước nữa, mà chỉ có sự sợ hãi và bất an.
“Nếu như Triệu Cảnh Sơ biết ngươi chỉ là một kẻ lừa dối mà không phải người cứu hắn ba năm về trước, hắn sẽ còn đối xử với ngươi như vậy sao? Ngươi mực này lừa dối hắn, đến lúc đó hắn sẽ trở thành trò cười của thiên hạ và điều duy nhất chờ đợi ngươi chính là cơn thịnh nộ lôi đình.”
“Ngươi còn biết cái gì?” Sự sợ hãi trong mắt nàng ta càng thêm rõ ràng.
Thiên hạ chỉ biết rằng Dịch vương điên cuồng tìm kiếm một nữ tử có vết bớt hoa hải đường trên cổ tay, nhưng người ta không biết rằng cô nương ấy là ân nhân cứu mạng của hắn ta, nỗi sợ hãi của Hoắc Thời Cẩn chính là do ta biết quá nhiều khiến nàng ta bất an.
Ta chậm rãi nở nụ cười, “Ta nghĩ ngươi là người thông minh.”
Nàng ta nghe vậy vội vàng đổi giọng: “Ngươi muốn ta làm gì?”
“Thứ ngươi muốn chẳng qua là một Dịch vương đối xử toàn tâm toàn ý với ngươi, và cả vinh hoa phú quý hắn đem đến cho ngươi. Nếu đã như vậy, ta sẽ nhường cho ngươi, nhưng vị trí Dịch vương phi này phải xem thủ đoạn của chính ngươi. “
Nàng ta định thần lại, tựa hồ không thể hiểu nổi, sau đó hỏi: “Nữ tử trong thiên hạ không phải đều mong muốn như vậy hay sao, tại sao ngươi lại không thèm để ý chút nào?”
“Nếu ngươi từng nghe thấy tiếng trống trận rộn rã, nhìn thấy cờ quạt bay phấp phới rợp trời; nếu ngươi từng thấy trường thương phá không mà đi, từng thấy trường tiễn xuyên qua áng mây mà đến, thì ngươi sẽ biết trên đời này không phải chỉ có con đường coi trượng phu là trời, tranh đấu nơi hậu trạch là duy nhất”, ta đứng ở nơi cao của tửu lầu, mắt nhìn về nơi xa.
Lúc xoay người lại, liền nhìn thấy Hoắc Thời Cẩn ngơ ngác tại chỗ.
Khi Triệu Cảnh Sơ đến, hắn ta nhìn thấy bộ dáng Hoắc Thời Cẩn mặt tái nhợt ngồi bệt góc đó, trên trán còn rịn một tầng mồ hôi, ánh mắt bần thần, một hồi lâu vẫn chưa hồi thần.
Hắn cho rằng ta lại làm gì nàng ta, liền không phân rõ một hai chỉ trích ta, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ chán ghét ghê tởm, nhìn ta như nhìn kẻ thù.
Mãi cho đến khi Hoắc Thời Cẩn kéo ống tay áo mới khiến khuôn mặt nghiêm nghị của hắn dịu đi một chút, lộ ra vài phần ấm áp.
Nhưng khi hắn quay đầu nhìn ta, trong mắt lại tràn đầy lạnh lùng, “Lục Thiếu Ninh, nếu ngươi lại sinh sự, đừng trách bản vương không khách khí.”
Hoắc Thời Cẩn giữ hắn lại, lắc đầu ra hiệu.
Sau khi hai người rời đi, thị nữ bên cạnh ta mới nói: “Nếu sau này Dịch vương biết được chân tướng, hành động ngày hôm nay sẽ khiến hắn hối hận không kịp vì đã đối xử với quận chúa như thế.”
“Hắn không phân biệt nổi, nhận cũng không ra, càng là nhìn không thấy…”
4.
Một tràng cười phá lên từ phòng bên cạnh, “Thật hay cho một nữ tử thấy trường thương phá không mà đi, thấy trường tiễn xuyên qua áng mây mà đến.”
Vị khách không mời có cặp lông mày rậm, ánh mắt thâm thúy, ngũ quan đến từ ngoại vực, trong nét anh tuấn toát ra vẻ anh hùng ngời ngời.
Ta từ nhỏ đã sống ở Mạc Bắc, nơi đó khuôn mặt này rất phổ biến, đều đến từ thảo nguyên phía bắc.
Trong khi ta đang đánh giá hắn, hắn cũng đang nhìn ta.
Một lúc sau, hắn cười to mà nói: “Nam nhân như Dịch vương không xứng với ngươi.”
Nếu không phải dung mạo khác thường, e rằng ngay cả chính ta cũng không nhìn ra hắn đến từ thảo nguyên.
“Người của bộ lạc Thập Nhất tại sao lại xuất hiện ở đây?” ta hỏi hắn.
Hắn lộ ra thần sắc kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh nói: “Ngày sau chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Nói xong xoay người rời đi, thân ảnh trước mắt nhanh chóng biến mất.
Tĩnh An Vương phủ trấn thủ Mạc Bắc, liền kề với Thập Nhất Bộ của thảo nguyên, nhiều năm nay cũng coi như bình yên vô sự.
Nhưng hắn ta chắc chắn không phải kẻ nhàn rỗi.
Thủ đoạn của Hoắc Thời Cẩn trực tiếp hơn ta tưởng.
Cọc hôn sự của ta với Triệu Cảnh Sơ vốn được lên kế hoạch vào năm sau.
Nhưng ta không ngờ rằng nàng ta sẽ tặng ta một “món quà” lớn vào cuối năm.
Yến tiệc trong hoàng cung ngày ấy, dưới sự chăm chú của mọi người, nàng ta thế mà nôn suốt, sau khi ngự y chẩn đoán liền nói nàng ta mang thai rồi.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Triệu Cảnh Sơ, rồi đến ta.
Thừa tướng làm ra vẻ gia môn bất hạnh, chất vấn cha của đứa con trong bụng Hoắc Thời Cẩn là ai, nếu không khai ra sẽ bị xử lý theo gia pháp, nhưng ánh mắt ông ta lại không ngừng liếc qua nhìn Triệu Cảnh Sơ.
Quần thần đều sáng tỏ, thần sắc hoàng đế có vẻ phẫn nộ.
Hoắc Thời Cẩn hai mắt đẫm lệ, liên tục lắc đầu, từ đầu đến cuối không chịu nói, chỉ nháo nhào đòi tự vẫn. Những người xung quanh ôm chặt lấy nàng ta, khung cảnh một mảnh hỗn loạn.
Triệu Cảnh Sơ đứng dậy, quỳ xuống trước mặt hoàng đế, trầm giọng nói: “Phụ hoàng, đó là cốt nhục của nhi thần.”
Đây là đáp án trong dự liệu của mọi người, nếu hắn không thừa nhận, người khác mới cảm thấy bất ngờ.
Hoàng đế sắc mặt vốn không tốt, lúc này nộ khí xung thiên, ngồi một lúc trên long ỷ mới hòa hoãn lại.
Nhưng cuối cùng ngài nhìn về phía ta, tựa hồ muốn làm hòa, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa hư không.
Ta chớp thời cơ, chủ động nói: “Thưa bệ hạ, người đời đều nói Dịch vương đối với Hoắc cô nương rất thâm tình. Thiếu Ninh cảm động vô cùng, tình nguyện thành toàn cho người, nhường vị trí Dịch vương phi cho nàng. “
Khi Triệu Cảnh Sơ nhìn ta, đôi mắt hắn đầy vẻ kinh ngạc khi thấy ta dứt khoát từ bỏ phi vị mà không chút luyến tiếc.
Hoàng đế lại nói: “Thiếu Ninh à, chuyện này không cần đến mức này.”
Thế nhưng hôm nay, điều ta muốn chính là như thế này.
Ta nhìn Triệu Cảnh Sơ, sau đó hướng hoàng đế quỳ xuống, ánh mắt tràn đầy thống khổ: “Trong lòng Thiếu Ninh chỉ chứa được một người, nên cũng sẽ mong trượng phu tương lai đồng lòng tát cạn bể Đông cùng ta, nhưng Dịch vương hiển nhiên không thể như thế rồi. So với trở thành mối nghiệt duyên chi bằng dừng lại tại đây, nếu cứ tiếp tục giằng co thì cũng là một sự sỉ nhục đối với cả Tĩnh An vương phủ và thần, Thiếu Ninh khẩn cầu bệ hạ giải trừ hôn ước, mong bệ hạ thành toàn.”
Câu cuối cùng ta nói rất lớn, nói xong liền cúi gập người, trước khi nghe thấy lời đáp lại thì ta sẽ không đứng dậy.
Mọi người xì xào bàn tán, nhưng ta vẫn không nao núng. Cho đến khi ta nghe thấy một giọng nói già nua có phần bất lực: “Thôi vậy, trẫm thành toàn cho ngươi”.
Trò hề hạ màn, hôn kì không đổi, mọi thứ vẫn như cũ, ngoại trừ người được gả vào phủ của Dịch vương đã trở thành Hoắc Thời Cẩn.
Bây giờ, cũng xem như giải quyết một mối lo của ta. Cọc hôn sự này cuối cùng đã được hủy đi như ý nguyện.
Không ai có thể điều khiển ta, kể cả cha ta, hay ngay cả hoàng đế.
Nhưng sau khi yến tiệc kết thúc, Triệu Cảnh Sơ lại chặn ta ở một góc và chất vấn: “Trước mặt phụ hoàng ngươi giả vờ đau khổ, bây giờ trông nhẹ nhõm như vậy, ngươi cố ý diễn kịch? Muốn mượn cơ hội thối hôn phải không? “
Ta thản nhiên gật đầu: “Bây giờ ngươi mới hiểu ra cũng chưa tính là muộn.”
Hắn nhíu chặt mày, đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chưa bao giờ có nữ tử nào dám lấy bổn vương ra đùa giỡn giỡn…”
5
Hắn còn chưa dứt lời, khoảnh khắc ta sắp sửa rút tay về, hắn nhìn thoáng qua vết bớt trên cổ tay ta. Ánh mắt ngưng trệ, nhìn chằm chằm vào vết bớt hình hoa hải đường đỏ rực đó, tay càng lúc càng dùng sức, như muốn bẻ gãy cổ tay ta.
Ta bất thình lình rút tay ra, xoay người lùi ra cách hắn ba bước.
Sau khi hắn phản ứng lại, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Bàn tay trống rỗng trên không trung run rẩy, thanh âm kinh ngạc, “Làm sao có thể…”
“Trên cổ tay ngươi làm sao lại có vết bớt hình hoa hải đường?” Hắn bước về phía trước, tựa hồ lại muốn nhìn kỹ thêm một chút.
Nhưng ta chắp tay sau lưng, lạnh lùng mắng: “Dịch vương, thỉnh tự trọng.”
Sắc mặt của hắn đại biến, hoảng hốt đứng chết trân, vô thức lắc lắc đầu, tựa như lúc đó hắn hiểu ra điều gì đó rồi, nhưng lại không muốn tin đó là sự thật, cho nên chỉ có thể ngây người thất thần đứng ở nơi đó nhìn ta.
Ta lười dây dưa với hắn, xoay người rời đi.
Cuối năm, kinh thành nhộn nhịp hẳn lên, khắp nơi đều treo đèn kết hoa.
Hơn nữa ta cũng khó có dịp mà nhàn rỗi đến lạ, bệ hạ tứ hôn vốn là chuyện trái với ý muốn của ta, sự xuất hiện của Hoắc Thời Cẩn khiến ta rất hài lòng.
Vào đêm giao thừa, các thị nữ lộ ra vẻ thư thái vui vẻ hiếm thấy, cùng ta thức thâu đêm đón giao thừa, còn họ ngồi cắt giấy hoa. Đây là lần đầu tiên ta đón năm mới ở đây, dĩ vãng khi ta còn ở Mạc Bắc, đống lửa đêm giao thừa luôn cháy rực rỡ nhất.
Nhưng khi ta đi qua hành lang uốn khúc, sắp sửa bước vào phòng ngủ, bỗng ngửi thấy mùi máu.
Trong nháy mắt, ta vung chưởng hướng về phía sau tấm màn che, nhưng người kia đã chế trụ cổ tay ta, mặc dù hắn đang bị thương nhưng thực lực này cũng không thể coi thường.
Trong bóng tối, giọng nói trầm ấm của hắn vang lên, “Quả nhiên, chúng ta lại gặp nhau.”
“Người đâu, ném ra ngoài…” còn chưa dứt lời, hắn đã bịt miệng ta lại, sau đó trầm giọng cười, thanh âm có vẻ mê hoặc lòng người.
“Nếu bị bắt, ta sẽ nói ta là thích khách do Tĩnh An vương phủ phái đến.” Khi nói câu này, hắn nở một nụ cười vô lại.
“Ngươi chạy đến tận đây để kéo ta về phe ngươi phải không?”
Hắn chưa kịp trả lời thì đã nghe bên ngoài báo rằng Dịch Vương được lệnh truy bắt sát thủ, đã đứng ở tiền viện rồi.
Ta lườm tên thích khách, âm dương quái khí nói: “Ngươi trốn kĩ vô.”
“Dịch vương đến rồi, hôm nay đánh bậy đánh bạ, thế mà lại có kịch hay để xem…” Hắn trêu ghẹo nói.
Sau đó ta nghe thấy tiếng binh lính mặc áo giáp bên ngoài, bọn họ đã lục soát tới đây.
Thị nữ ngoài viện cao giọng nói: “Đây là khuê phòng của quận chúa, sao có thể cho phép các ngươi xâm phạm?”
Nhưng tiếng nói lại tới gần hơn, “Truy nã thích khách cũng là vì an nguy của quận chúa.”
Thị nữ và binh lính bắt đầu đánh lên, giữa tiếng ồn ào, ta mở cửa bước ra ngoài, Triệu Cảnh Sơ đứng trên bậc thềm nhìn ta chăm chú.
Khi hắn giơ tay ra lệnh cho người tiến vào lục soát, ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, cười nói: “Chẳng hay Dịch Vương điện hạ có còn nhớ bọn thổ phỉ ở Vân Châu năm Cảnh Hà thứ 8 không?”
Khoảnh khắc ta nói lời ấy, cánh tay hắn ta đang giơ lên chậm rãi bỏ xuống, chỉ là ánh mắt thâm thúy nhìn ta không chớp, rồi nói: “Nói tiếp đi.”
“Ngày đó, có một công tử nhà giàu bị thổ phỉ bắt được, trong người trúng mê hương, bị mắc kẹt trong sơn động của thổ phỉ ở núi Thanh Lâm.”
Mắt hắn khẽ run, lông mày nhíu chặt, môi mỏng khẽ hé mở chất vấn: “Ngươi thực ra là ai?”
Chỉ là trong giọng nói kia mơ hồ có thể nghe được chút rối bời cùng hoảng hốt.

6
Ta đón ánh mắt khẩn thiết của hắn trầm giọng nói: “Chính là ta đưa hắn còn sống ra khỏi hang sơn tặc, hắn giữ chặt cổ tay ta trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, còn nói ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tình, còn muốn tặng ta ngọc bội, trên mặt bạch ngọc có biểu tượng cành trúc, nhưng ta không nhận.”
Từng câu từng chữ đều là tái hiện lại tình cảnh ngày hôm đó, sau khi ta không nói gì nữa, hắn trầm mặc hồi lâu, nhưng đôi bàn tay nắm chặt lại bộc lộ tâm trạng của hắn.
Thông tin mà Hoắc Thời Cẩn biết chắc chắn sẽ mơ hồ hơn, đặc biệt là câu cuối cùng.
“Trúc bạch ngọc… Không ngờ lại là nàng.”
Chỉ thấy hắn từng bước đi về phía ta, cuối cùng chỉ cách ta ba bước thì dừng lại, ánh mắt dán chặt vào cổ tay ta.
“Vết bớt hình hải đường mà ngươi tìm kiếm bấy lâu nay thực ra chỉ là do vết sẹo do ta luyện võ để lại. Vú nuôi bèn xăm một đóa hải đường đỏ lên người ta để che nó lại. Hôm đó ta đeo mạng che mặt, mà ngươi thì trúng mê hương, ý thức mê hồ, nên chỉ nhớ nó.
Ta bước về phía hắn, cúi người nhỏ giọng nói: “Hôm nay là cơ hội để ngươi báo ân.” Hắn quay đầu nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
Nhưng sau đó, hắn rốt cục vô lực phất phất tay, “Đều rút lui hết.”
Sau khi binh lính rời đi hết, môi hắn khẽ mấp máy, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng lại do dự không nói nên lời.
Ta khẽ gật đầu, “Đa tạ, giữa ta và ngươi từ nay không ai nợ ai”
“Nàng vẫn luôn biết ta tìm nàng, sao người lại lặng im đến thế? Hơn nữa, sau khi Hoắc Thời Cẩn xuất hiện, vì sao nàng không nói gì, nhân cơ hội thối hôn?” Hắn cau mày, trong mắt hiện lên vẻ hối hận.
“Ta không lên tiếng vì ta chỉ thuận tay cứu ngươi, ban đầu cũng không muốn nhận báo đáp, nhân cơ hội thối hôn bởi vì ta không có ý với ngươi, càng chán ghét người khác an bài số phận của mình.”
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười có chút tự giễu, trong mắt hiện lên vẻ bi thương, trầm giọng nói: “Lục Thiếu Ninh, nếu như có thể quay lại lần nữa, ta nhất định sẽ trân trọng mối hôn sự này, không nhận nhầm người khác …”
Ta xoay người vào phòng, để hắn lại trong sân. Hắn đứng đó rất lâu rồi mới rời đi.
Người trong phòng mặc dù bị thương nhưng vẻ vô lại vẫn không đổi: ” Không ngờ đường đường là Dịch Vương lại nhận nhầm ân nhân, cũng không biết Dịch Vương đối với người đã cứu mình trong hiểm cảnh có tình cảm phức tạp gì.”
“Ăn nói thận trọng, Dịch vương sắp cưới nghĩa nữ của thừa tướng.” ta ngắt lời hắn.
Thế mà hắn lắc đầu cười nhẹ, sau đó như có sự chuẩn bị trước mà nói: “Không phải nàng đã tác thành cho duyên phận của 2 người bọn họ hay sao? E rằng còn phải cảm ơn người làm bà mối như nàng, nhưng sự thật đối với Dịch Vương mà nói không tránh khỏi có chút tàn khốc .”
Hắn biết nhiều hơn những gì ta nghĩ, trên người hắn càng bao trùm một tầng bí ẩn, ta đặt lọ thuốc trước mặt hắn và cảnh cáo: “Cho ngươi ở lại một đêm, sáng mai lập tức rời đi.”
Thị nữ dẫn hắn đến phòng khách, ta nhặt được lệnh bài hắn lưu lại, trên đó có biểu tượng tượng trưng cho hoàng thất của thảo nguyên.
Hắn thực sự không đơn giản.
Sáng sớm hôm sau, hắn nghênh ngang xuất hiện trước mặt ta, mặt dày nói rằng bên ngoài có lính gác canh gác nghiêm ngặt, phải ở lại mấy ngày, sau đó đưa tay xin ta lệnh bài.
“Tên ngươi là gì?” ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn nhàn nhã ngồi xuống, “Hạ Lan Khanh.”
Hắn quả nhiên là người của Hạ Lan nhất tộc …
“Mười ngày sau, ta cùng tùy tùng sẽ đóng giả đoàn thương gia rời khỏi kinh thành, có thể đưa nàng một đoạn.” Ánh mắt mày sâu thẳm của hắn tựa hồ nhìn thấu hết thảy.
Ta quả thực có kế hoạch sẽ âm thầm rời khỏi kinh thành trong thời gian sắp tới.
“Lão hoàng đế bệnh đã lâu, cơ hồ không thể chống đỡ được nữa, Tĩnh An vương cũng ở Mạc Bắc chịu đựng nhiều năm như vậy, giang sơn này, định sẽ tất loạn.” Thanh âm của hắn chậm rãi, nhưng lại nhìn rõ cục diện hiện tại.
Hoàng thất họ Hạ Lan, không nên xem thường.
7
Vào đêm trước khi ta và Hạ Lan Khanh rời kinh thành, người hầu của phủ Dịch vương vội vàng đến báo Dịch vương bị ốm, lúc hôn mê cứ gọi tên ta liên tục, cầu xin ta đến gặp hắn.
Ta đứng trước cửa sổ, lớn tiếng từ chối: “Mời thái y đi.”
Sau khi những người đó rời đi, Hạ Lan Khanh lắc đầu thở dài: “Quá lý trí, quyết đoán đến mực này, gặp được nàng có lẽ là bất hạnh của Dịch vương.”
Tĩnh Vương phủ công cao át chủ, bị chèn ép nhiều năm, cụp đuôi ở góc này của Mạc Bắc, lão hoàng đế thấy bản thân bệnh nặng, sợ tân hoàng không thể trấn áp nổi Tĩnh An vương phủ, cho nên muốn dựa vào hôn sự này để xoa dịu Tĩnh An vương phủ, hi vọng thế cục này có thể kéo dài thêm mấy năm, để tân hoàng đứng vững đế vị .
Thật đáng tiếc, vòng vòng vèo vèo lại trở thành cục diện hiện nay .
Còn lão hoàng đế muốn dùng mối hôn sự này để hòa hoãn quan hệ với Tĩnh An vương thì đã quá muộn rồi, không thể an ủi được trái tim băng giá của các tướng sĩ, cũng không thể ngăn được dã tâm của cha ta và huynh trưởng nữa.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Lan Khanh và ta đóng giả làm thương nhân để rời kinh.
Ở trạm dừng chân, ta quay đầu nhìn kinh thành, biết rằng mình sẽ sớm quay trở lại nơi đây.
Ta và hắn chia tay ở Mạc thành, trước khi rời đi, ta trả lại lệnh bài cho Hạ Lan Khanh.
Nhưng hắn cười nói: “Ngươi cứ cầm trước đi, lần sau gặp mặt trả lại cũng không muộn.”
Lần sau?
Hắn quất ngựa rời đi còn ta tiếp tục đi về phía bắc.
Lão hoàng đế cuối cùng cũng không thể chờ được đến ngày đại hôn của Dịch vương, tin tức ông ta băng hà truyền đi, thiên hạ rúng động, lòng người hoang mang.
Cha ta ẩn mình mười năm chỉ để đợi ngày hôm nay.
Khi lão hoàng đế còn sống thì chưa lập thái tử, trong số các nhi tử của ông ta cũng không có ai có tài làm hoàng đế.
Giờ ông đột ngột ra đi, để lại di chiếu truyền lại ngôi vị cho Dịch vương.
Dịch Vương thi phú giỏi giang, tuy có tài nhưng không phải là tài để làm hoàng đế, nếu thái bình thịnh trị, làm một vương gia nhàn rỗi là hợp nhất.
Với mớ hỗn độn hiện nay, hắn ta hữu tâm vô lực.
Vương triều Đại Thành đã đến hồi suy vong.
Đại điển đăng cơ còn chưa tổ chức, đại quân của Tĩnh An vương đã đánh xuống, trong nháy mắt, thế cục thay đổi, bốn bề chiến loạn nổ ra.
Ta cũng lãnh binh cùng cha và huynh xuôi nam.
Thế quân như chẻ tre, đánh đâu thắng đó nhưng phụ thân không tàn sát bừa bãi, giám sát quân lính, đối xử nhân từ với dân chúng, càng ngày càng nhiều thành trì chủ động đầu hàng.
Ngày kinh thành bị bao vây, cờ trắng giăng khắp nơi.
Quốc tang chưa hết, tân hoàng còn chưa lên ngôi, giang sơn này đã đổi chủ.
Khi quân lính vào thành, cha ta hứa sẽ không giết những người đầu hàng.
Nhưng Triệu Cảnh Sơ vẫn lên tường thành, ánh mắt nhìn ta, chỉ là lần này, hắn nhanh chóng rời đi.
Hắn bi thống nói: “Nguyện dùng thân thể này hiến tế cho non sông Đại Thành.”
Nói xong, hắn từ trên tường thành nhảy xuống.
Mọi người nhìn cảnh này không khỏi thở dài, không ai nghĩ ta hắn lại có dũng khí như vậy.
Tất cả các lá cờ trắng trong hoàng thành đều được gỡ xuống, để đón chủ nhân mới của nó. Cha ta đăng cơ làm hoàng đế, đặt quốc hiệu là Khởi.
Còn ta được phong làm là Công chúa Chiêu Bình, ban Cung Triều Hoa.
Phụ hoàng ban thưởng nhiều thứ tốt, bao gồm tơ lụa quý giá, y phục thêu bằng gấm, vàng bạc vô số, kẻ hầu người hạ đông như trẩy hội.
Ông nói từ nay về sau ta chỉ cần làm một công chúa cao quý kim chi ngọc diệp, hưởng thụ sự cung phụng của thiên hạ, không cần lo lắng những chuyện khác nữa.
Mà ta nhìn vào đôi mắt của ông, trái tim ta khẽ chùng xuống.
8
Triệu Cảnh Sơ nhảy xuống dưới tường thành, dưới đó là xác chế.c vô số, hắn tuy không chế.c nhưng hai chân đã bị tàn phế.
Phụ hoàng không hạ lệnh giết hắn, chỉ giam hắn vào Dịch vương phủ năm đó.
Sau này, hắn chỉ có thể chôn phần còn lại của cuộc đời trong cái phủ ấy.
Một cung nhân gửi thư nói rằng hắn muốn gặp ta.
Khi chúng ta gặp lại nhau, hắn ngồi đó với đôi mắt bình tĩnh, phẳng lặng không gợn sóng.
Ta đến bên cạnh hắn, cuối cùng hắn mở lời trước: “Nàng đã sớm biết kết cục ngày hôm nay của hai chúng ta, cho nên không muốn dính dáng gì đến ta, cũng không muốn cho ta biết người cứu ta hôm đó chính là nàng.”
“Đúng vậy, ta cùng ngươi lập trường khác biệt, định sẵn là kẻ thù, tốt nhất ngay từ đầu liền là người xa lạ.”
Năm đó lão hoàng đế đã nổi lên sát tâm nên Tĩnh An vương phủ lui về Mạc Bắc để tỏ lòng trung thành, cũng nhẫn nhịn hơn mười năm. Nhưng sự kiên nhẫn đã cạn kiệt từ lâu, kết cục ngày hôm nay cũng sớm đã được định trước.
Cuối cùng hắn cười nhẹ nhõm, rồi nói: “Nếu biết chuyện ngày sau như thế này, ta thà rằng lúc đầu nàng đừng cứu ta.”
“Ngày đó ta không có suy tính điều gì khác, cũng không biết thân phận của ngươi, cứu người chỉ là tiện tay mà thôi.”
Nghe vậy, hắn nở nụ cười tự giễu rồi nói: “Đối với nàng mà nói, đó là chuyện vặt vãnh vốn đã quên từ lâu, nhưng đối với ta, nó đã ở trong tâm trí ta nhiều năm. Nữ tử đeo mạng che mặt từ trên lưng ngựa nhảy xuống, bóng dáng mờ mờ ảo ảo hiện ra trước mắt ta. Vì trúng mê hương mà ý thức của ta trở nên mơ hồ, ta chỉ nhìn thấy một vết bớt màu đỏ trên cổ tay của nữ tử ấy, có hình dạng như một đóa hải đường. Bao năm qua, đóa hải đường đó đi vào giấc mộng của ta, ta đã cố gắng hết sức để tìm nàng, nghĩ rằng một ngày nào đó ta sẽ tìm thấy nàng. Nhưng ta cũng không rõ sự cố chấp ấy có thật sự chỉ là ân tình mà thôi hay không. …”
Hắn nhìn ta, nhưng ta nhìn vào khoảng không nơi xa xăm.
Những chuyện này trước giờ ta đều không biết, lúc đó có lẽ ta đang cưỡi ngựa bắn tên ở Mạc Bắc ở Mạc Bắc, hoặc luyện võ trong doanh trại, đến bây giờ cũng không có cách nào hồi đáp.
Điều hắn không thể thoát ra chính là chấp niệm chính hắn tự vẽ nên, chấp niệm bóng hình mơ hồ kia, chấp niệm nữ tử có vết bớt hải đường đó.
Thời gian trôi dài đằng đẵng, chính hắn cũng không không rõ.
“Ta kháng cự lại hôn ước mà phụ hoàng định ra, nên lúc đó không nể mặt nàng. Khi Hoắc Thời Cẩn xuất hiện, ta thực sự cho rằng đó là ông trời có linh thiêng cho ta tìm thấy nàng ấy. Trong khoảng thời gian ở bên nhau, ta cũng từng nghi ngờ, nhưng ta nghe thấy nàng ta đề cập đến chuyện của thổ phỉ ở Vân Châu, cực kỳ chi tiết và khớp với trí nhớ của ta, mới xua tan đi nghi ngờ của ta, nàng ta cũng chủ động thổ lộ tình ý, ta tưởng rằng đó là tìm lại được thứ quý giá mình từng đánh mất, là tâm ý tương thông, vì vậy ta thiên vị nàng ta, bảo vệ nàng ta, dung túng nàng ta… cuối cùng sai càng thêm sai, ly nước hắt đi không thể như ban đầu được nữa.” Khóe miệng hắn luôn nở một nụ cười khổ sở.
Ta bình tĩnh trầm giọng nói: “Ngươi nhận sai người, lại tự mình cố chấp mê muội, mà ta từ đầu tới cuối cũng không muốn cùng ngươi dây dưa, ân tình cũng đã báo. Từ giờ trở đi, ngươi có thể coi ta như người xa lạ, là kẻ thù cũng không sao, tùy ngươi thôi, bảo trọng.”
Sau khi ta rời đi, cửa chính kia nặng nề khóa lại.
9
Bề ngoài phụ hoàng ban thưởng cho ta vô số đồ tốt, dưới sự ân sủng ấy là âm thầm lấy hết binh quyền của ta, càng không muốn cho ta can dự vào sự vụ triều chính.
Ta đứng trên đỉnh hoàng thành, nhìn tường châu ngói đỏ, mỹ lệ phồn hoa, nhưng lại cảm thấy Chiêu Bình công chúa sống trong thâm cung, bị trói buộc bởi nhiều thứ, không phải là dáng vẻ của Lục Thiếu Ninh.
Vì vậy, ta thỉnh cầu phụ hoàng cho ta rời khỏi kinh thành, trấn thủ Mạc Bắc.
Giương roi cưỡi ngựa, điều binh khiển tướng, đó chính là Lục Thiếu Ninh tự do phóng khoáng. Mặc dù Mạc Bắc lạnh gió khổ sở, nhưng ta chưa bao giờ từ nan.
Bây giờ sống trong thâm cung, là Chiêu Bình công chúa ăn mặc hoa lệ, được nuôi dưỡng như một dây tơ hồng, cao quý nhưng vô hồn, bị tước đoạt quyền tự do, chỉ có thể dựa dẫm vào người khác.
Ta tự thỉnh cầu muốn được trấn thủ Mạc Bắc, nhưng phụ hoàng từ chối.
Ông nói rằng trong triều không thiếu các tướng lĩnh, những việc trấn thủ biên cương, bảo vệ giang sơn, kiến công lập nghiệp thì cứ để họ lo, ta không cần phải vất vả như vậy.
Ông ấy còn nói rằng dù ta có giỏi giang đến đâu, ta vẫn là nữ tử, vẫn phải tìm một đấng lang quân như ý, gả cho người ta, sinh con nối dõi tông đường, đó mới là cái kết viên mãn cho ta.
Ông còn nói, chuyện chính sự tự có văn thần cùng tướng quân quản, không cần nữ nhân như ta nhúng tay.
Chỉ mấy câu này thôi mà lòng ta đã nguội lạnh.
Khi Tĩnh An vương phủ bị chèn ép, vây khốn nơi Mạc Bắc, cống hiến của ta chưa bao giờ thua kém huynh trưởng.
Khi cha ta lãnh quân xuôi nam, ta cũng dẫn quân đột phá thành trì cùng hắn.
Nhưng bây giờ, ông ấy nói rằng dù ta có giỏi giang đến đâu, đến cuối cũng chỉ là một nữ tử.
Chỉ một câu nói mà hoàn toàn phủ nhận những nỗ lực mà ta phấn đấu suốt bao năm.
Việc ta tự thỉnh cầu rời khỏi kinh thành ngày ấy dường như đánh thức cha ta.
Ông ấy cảm thấy rằng đã đến lúc ta nên bàn chuyện hôn nhân đại sự, vì vậy đã tuyển chọn những người ưu tú trong triều.
Đối với người phò mã này, phụ hoàng ấy rất cẩn thận, danh sách đều là công tử nhà danh môn vọng tộc.
Khi ta nhìn thấy tên những người ấy, chỉ cảm thấy thật nực cười, những người này đều xuất thân thế gia, căn cơ sâu rộng.
Theo sự tính toán của phụ hoàng, điều đó không chỉ kìm hãm ta mà còn giúp ông ấy ổn định triều chính.
Nhưng ông ấy cũng không hỏi liệu ta có đồng ý hay không.
Trước khi vấn đề này còn chưa giải quyết xong xuôi, lại có sứ thần dị bang được cử đến để kết lương duyên, muốn cầu thân với Công chúa Đại Khởi.
Mà dị bang kia chính là bộ lạc ở thảo nguyên, sứ giả đã vào Tứ Phương Các, mang theo vô số ngựa quý, cùng các loại kì trân dị bảo, khí thế rất lớn.
Nữ nhi của phụ hoàng căn bản không có mấy người, trừ các muội muội chưa đến tuổi thành hôn, những triều thần kia đều lần lượt hướng ánh mắt về phía ta, phụ hoàng còn chưa tỏ rõ thái độ, nhưng thái độ đại ca khá rõ ràng, hắn ám chỉ chính là muốn ta gả xa cho bộ lạc thảo nguyên.
Ta không ngờ rằng người dị bang đến đây lại là một cố nhân.
Hạ Lan Khanh chính là vua của tộc Hạ Lan, mà trong số mười một bộ lạc trên thảo nguyên, Hạ Lan là bộ lạc mạnh nhất, các bộ lạc khác không thể cạnh tranh.
Sứ thần trao thư tín cho phụ hoàng, nói rằng nguyện vì vương gia của mình cầu thân công chúa Chiêu Bình.
Lúc ấy, âm thanh bàn luận của các triều thần nhao nhao bên tai.
Khi ta gặp Hạ Lan Khanh, hắn đang mặc hoa phục của bộ lạc, đứng chắp tay sau lưng, rất có phong thái của một vị vua, tuy còn trẻ nhưng khí chất không hề yếu hơn phụ hoàng ta.
Hạ Lan Thanh chỉ cười nhạt, hai mắt sáng ngời nhìn ta, “Không biết tiểu Vương có may mắn cười được Chiêu Bình công chúa hay không?”
10
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, “Nếu ta không đồng ý thì sao?”
Hắn chậm rãi lại gần, trầm giọng nói: “Lần đầu tiên ta gặp em không phải ở kinh thành náo nhiệt này, mà là ở Mạc Bắc, ngày đó em dẫn theo một đoàn thương đội từ trong bão tuyết thoát ra khỏi hiểm cảnh. Thiên hạ đều nói rằng nữ nhân Trung Nguyên như đóa hoa mỏng manh trong nhà kính, mà em như trúc xanh trong tuyết, kiên định không khuất phục.”
Hóa ra là sớm như vậy, ta che giấu sự ngạc nhiên của mình.
Hắn nhìn ta nói tiếp: “Khi Tĩnh An vương đóng quân ở Mạc Bắc, trong quân có một đội binh Quy Lưu bất khả chiến bại, ai ai cũng biết danh tiếng của nó, nhưng lại không biết là họ được dẫn dắt dưới trướng của em. Em theo cha và huynh trưởng đưa quân xuống phía nam, đánh thẳng vào kinh đô, nhưng bọn họ chỉ muốn bẻ gãy đôi cánh của em và biến em thành một con chim trong lồng, tôn quý vô cùng, nhưng cũng mài mòn sự kiêu ngạo và tham vọng của em, từng bước để biến em trở thành sợi tơ hồng nơi thâm cung này, sau đó gả vào thế gia, trói buộc em bằng quy tắc của bọn họ, vây khốn em bằng tam tòng tứ đức, năm tháng đằng đẵng, em và những nữ tử hậu trạch kia có khác gì nhau.”
Nghe vậy, tay ta hơi siết chặt, ánh mắt hơi lạnh. Hắn thậm chí còn biết về những chuyện cũ như đội quân Quy Lưu.
Sau khi bình tĩnh lại, ta ngước mắt nhìn hắn, cười lạnh nói: “Hạ Lan nhất tộc là bộ lạc mạnh nhất trong thảo nguyên, dã tâm bừng bừng, muốn thống nhất mười một bộ lạc thảo nguyên. Hôm nay cầu thân cũng là một phần tham vọng của ngươi sao?”
Ta vừa dứt lời, hắn lại cười to, sau đó ánh mắt kiên định nói: “Em nói như vậy là đã đánh giá thấp ta, cũng đánh giá thấp em, ta cầu thân, chính vì người đó là em.”
Ta im lặng, lúc quay người rời đi, hắn ở sau lưng lớn tiếng nói: “Lục Thiếu Ninh, cha huynh em nghi kị em, chèn ép em, muốn chôn giấu tất cả chiến công của em dưới thanh danh của bọn họ, muốn lợi dụng quy củ mà trói buộc em nhưng ta, Hạ Lan Khanh, sẽ không nghi kị tài năng của em, cũng sẽ không tước đi đôi cánh của em, để em trở thành viên ngọc trai sáng nhất trên thảo nguyên, sát cánh cùng ta, nắm tay cùng nhau bạc đầu giai lão. Lệnh bài của người đứng đầu tộc Hạ Lan là thứ ta dâng làm của hồi môn.”
Ta dừng lại, nhưng không quay đầu.
Những lời của hắn cứ vang vọng, luẩn quẩn trong đầu ta mãi…
Ta lấy lệnh bài mà hắn để lại ngày trước, cảm thấy nó nặng như ngàn cân.
(11)
Ba ngày sau, ta quỳ xuống trước mặt phụ hoàng, đồng ý hòa thân với Hạ Lan Khanh.
Phụ hoàng ra lệnh cho Bộ Lễ xử lý các vấn đề liên quan, ngày mà hôn sa đỏ chói được đưa vào Cung Triều Hoa, ta vẫn còn có chút bàng hoàng.
So với việc gả cho một danh gia vọng tộc, và dành phần còn lại của cuộc đời mình mắc kẹt nơi hậu trạch, bị ràng buộc bởi lễ nghĩa, ta thà là chọn điều này.
Khi chọn thị nữ thiếp thân, ta nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Nàng ấy tự đề cử mình, quỳ xuống trước mặt ta,
“Công chúa từng nói, trên đời này không phải chỉ có con đường bị vây khốn ở hậu viện tranh đấu, nô tỳ cũng muốn đi theo công chúa đi xem thế gian ngoài kia.”
Ánh mắt Hoắc Thời Cẩn kiên định, tràn đầy khát vọng, nàng hiện tại đã khác ban đầu rất nhiều.
Sau ngày cung biến hôm đó, nàng biến mất, không ngờ lại trốn trong cung.
Ta nhìn khuôn mặt kiên định của nàng, rồi nhẹ nhàng nói: “Nếu ngươi muốn đi theo ta, ta sẽ kể cho ngươi chuyện này, tránh cho sau này có mâu thuẫn. Ngày đó thừa tướng cố ý phá hoại hôn sự của Tĩnh An vương phủ và Dịch vương, cho nên dốc sức tìm mỹ nhân, ta cố ý cho hắn biết chuyện xưa ở Vân Châu, kể cả chi tiết trong đó, không ngờ người hắn chọn lại là ngươi.”
Nàng ta trông hơi sững sờ, rồi đáp: “Công chúa thật thẳng thắn, nhưng ta trở thành người giả mạo vì ta sinh ra ở Vân Châu, và ta cũng là nạn nhân của thổ phỉ năm đó.”
Nếu đã như vậy, không có gì lạ khi Triệu Cảnh Sơ tin chuyện đó.
Ta không nhịn được hỏi: “Ngày đó ngươi hoài thai, sau đó thì…”
Nàng nhỏ giọng nói: “Chỉ là uống thuốc xuất hiện một số biểu hiện như đã hoài thai mà thôi. Thân là con tốt của tể tướng, lúc đầu nô tì khiêu khích hãm hại ngài khắp nơi, chỉ là để ép công chúa tự nguyện rút khỏi hôn sự đó. Nhưng khi chúng ta gặp nhau ở quán trà, nô tì biết ngài muốn mượn tay ta để thoái hôn, đây là điều thừa tướng muốn, nô tì cũng trong nguy hiểm mà thắng cược, sau này Dịch vương biết được sự thật, đã rời bỏ ta, sau đó cung biến, thừa tướng cũng vong thân, ta mới được tự do.”
“Thảo nguyên không phồn hoa như nơi này, ngươi đã nghĩ kĩ chưa?” Ta nhẹ giọng hỏi.
“Nô tì nguyện đi theo công chúa, đời này tuyệt đối không hối hận.”
Ta đưa tay ra đỡ nàng dậy.
Ngày đưa ta đi, đại ca nom khá nhẹ nhõm, nhưng trong lời nói lại là vẻ luyến tiếc: “Đi đi, bằng bản lĩnh cùng thủ đoạn của muội, thảo nguyên chính là thế giới của riêng ngươi, Đại Khởi vĩnh viễn là hậu thuẫn của ngươi.”
Theo hắn, đây là kết cục hoàn mỹ nhất, miễn ngày sau phát sinh xung đột, cuối cùng một bên tổn hại.
Ta cúi người hành lễ: “Bái biệt hoàng huynh.”
Mà Hạ Lan Khanh đích thân đến đón ta. Chàng cưỡi một con ngựa oai hùng, anh khí ngời ngời.
Khi ta đến đây cũng mang theo sử thi, thơ phú, nghề thủ công, y học, lịch pháp của Đại Khởi …
Hôn lễ được tổ chức tại Cung điện bộ tộc Hạ Lan, Hạ Lan Khanh và ta đứng ngoài trướng, nhìn đống lửa đang cháy rực, mọi người đang ca hát và nhảy múa.
Ta không nhịn được hỏi: “Tại sao huynh lại tinh thông tiếng Trung Nguyên và các văn hóa khác nhau như vậy? Ngoại trừ ngũ quan, mọi thứ nhìn ra đều là người Trung Nguyên chân chính.”
“Bởi vì mẫu thân ta là nữ nhân Trung Nguyên, nàng mang theo những thứ kia ta đây, cho nên Hạ Lan tộc cũng có nhiều người như ta.”
Ta ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Nàng là một người tuyệt vời”.
Hạ Lan Khanh nắm tay ta, huýt sáo một tiếng, một con ngựa phi nước đại tới.
Chàng dắt ta lên ngựa giữa thảo nguyên hoang vu, phóng tầm mắt nhìn trời đất bao la.
Ta quay người nhìn chàng nói: “Việc thống nhất mười một bộ tộc thảo nguyên sẽ là chiến công của huynh và ta.”
Chàng mỉm cười khẽ thở dài rồi nhẹ nhàng nói:
“Ngoại trừ chiến công, trong lòng em còn có gì khác không?”
“Còn gì nữa sao?” ta vô thức hỏi.
“Tâm ta duyệt khanh, khanh có biết chăng? (Lòng này có nàng, nào có hay chăng?) ” Giọng chàng dịu dàng, vang vọng bên tai ta.
Ta cúi đầu mỉm cười, đống lửa trại phía xa đang cháy rừng rực.
(Hoàn)


I must say this article is extremely well written, insightful, and packed with valuable knowledge that shows the author’s deep expertise on the subject, and I truly appreciate the time and effort that has gone into creating such high-quality content because it is not only helpful but also inspiring for readers like me who are always looking for trustworthy resources online. Keep up the good work and write more. i am a follower.