Tên truyện: Đất đói
Tác giả: Nhất Vị Dã Sinh Khuẩn
Team dịch: Mắt nâu
Thể loại: Truyện ngắn Kinh dị
Giới thiệu:
Năm nhà tôi nghèo khó nhất, bố tôi đã đem em gái c.h.ô.n xuống đất.
Mẹ dặn, hai tiếng nữa nhớ phải đào em lên.
Nhưng khi tôi ra đào, em gái đã biến mất không dấu vết, đến cả nắm xương tàn cũng chẳng còn.
Về sau, khi mẹ bị cảnh sát bắt đi, bà nhìn tôi đầy âu lo.
Tôi bỗng nhiên nhớ lại lời người ta từng nói, em gái tôi đã chết từ lâu rồi.
Đã bị đổi với con lợn béo.
Chương 1
1
Bóng dáng một cô bé cứ thường xuyên xuất hiện trong đầu tôi.
Sự biến mất của em mang theo cả ký ức của tôi, để lại cơn ác mộng kéo dài suốt mười lăm năm.
Vô số lần trong mơ, tôi nghe thấy tiếng em gọi, giọng nói em mơ hồ như thể bị ngăn cách bởi một lớp màn.
Bác sĩ Đới, người chữa trị chứng mất trí nhớ cho tôi gõ cửa phòng đúng 1 giờ 30 phút.
Cô ấy trẻ hơn tôi nghĩ, khi cười lên đôi mắt cong cong.
“Cô Tống, cô có thể trút bầu tâm sự với tôi. Khi tất cả những mảnh ký ức vỡ vụn được ghép lại, có lẽ cô sẽ nhớ ra mọi chuyện.”
Tôi nghĩ đến thôn Tam Thủy.
Nơi tôi vừa yêu vừa hận.
2
Thôn Tam Thủy là một ngôi làng nhỏ vùng biên giới, ít chịu ảnh hưởng từ thế giới bên ngoài.
Tôi và em gái từ nhỏ đã lớn lên tại thôn Tam Thủy, tuy chưa từng thấy thế giới bên ngoài, nhưng cuộc sống rất hạnh phúc.
Mẹ tôi nấu ăn rất ngon, đến củ khoai tây nướng bình thường thôi cũng ngon tuyệt.
Mỗi lần em gái mè nheo đòi ăn kẹo, mẹ không cho, chú Lý Tam nuôi lợn hàng xóm lại cười hì hì móc ra hai hào.
Hai chị em tôi nắm tay nhau, lon ton chạy ra đầu thôn, dùng hai hào mua hai cái kẹo cao su hình quả dưa hấu ở chỗ bác Vương, vừa nhai vừa tung tăng về nhà.
Nhắc đến đây, khóe miệng tôi bất giác cong lên.
Năm đó, bố tôi nghe theo mấy người khoác lác ở trên bàn rượu, vay mượn họ hàng, thầu một khoảnh đất trồng thuốc lá.
Ông mơ giấc mơ làm giàu, nhưng ông đâu biết, người tính không bằng trời tính.
Nạn hạn hán kéo dài suốt ba năm trời.
Năm nghiêm trọng nhất tôi vừa tròn mười lăm tuổi, em gái nhỏ hơn tôi, mười ba tuổi.
Nghe tôi kể, bác sĩ Đới gật đầu.
“Tiếp theo thì sao?”
Vẻ mặt tôi trở nên đau buồn, cội nguồn cơn ác mộng bắt đầu hé lộ từ đó.
“Bác sĩ, cô đã từng nghe đến ‘Đất đói’ chưa?”
3
Trời không chịu đổ mưa, lúc đó đến cả hơi ẩm trong không khí cũng chẳng có.
Hơi nóng hầm hập bao trùm lấy thân thể tôi, mỗi bước đi đều chông chênh.
Sức khỏe em gái vốn yếu hơn tôi, tôi chọc em cười, bảo nếu chúng mình làm phi hành gia, chắc cũng cảm thấy thế này.
May mà em gái rất nghe lời tôi, cười khúc khích.
Hạt gạo cuối cùng trong nhà cũng hết, mẹ bảo, đi vay thôi, thời buổi này chẳng lẽ lại c.h.ế.t đói.
Bố tôi cau mày, rít từng hơi thuốc lào.
Vay ai bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-1.html.]
Thời ấy vì trồng t.h.u.ố.c lá mà nợ đầm đìa, họ hàng thân thích xưa kia gặp mặt đều lảng tránh.
Thỉnh thoảng lại có vài người đến đòi nợ, thấy nhà có gà vịt già là tiện tay bắt luôn.
Bố tôi suy nghĩ rất lâu, đến một đêm khuya nọ, ông tuyên bố ý định của mình.
Dùng cách của người xưa, Đất đói.
【Đói ơi đói à, ăn mãi chẳng no, mượn xương của người trồng da thịt mới…】
Tương tự như tục tế thần sông bằng đầu người, tế thần Hoàng Hà bằng người sống, thôn Tam Thủy cũng có một tục lệ cổ xưa truyền lại.
Có thể xoa dịu cơn giận của trời, ban phúc lành cho đất đai trở lại.
Cách làm rất đơn giản, chỉ cần chôn sống trẻ con xuống đất, trời sẽ đổ mưa xuống, đất đai sẽ lại màu mỡ.
Chúng ta sẽ có đường sống.
Mẹ tôi nghe xong sắc mặt tái mét, ôm chặt hai chị em tôi vào lòng, nói tuyệt đối không được.
Nhưng cánh tay sao lại được bắp đùi, sau khi bị bố tôi đánh cho một trận, mẹ đành khuất phục.
Bố tôi tùy tiện nhổ hai cọng cỏ khô ngoài sân, đưa đến trước mặt hai chị em tôi.
Ông bảo chúng tôi tự rút.
Rút lấy số phận của mình.
4
Nghe đến đây, không khí trở nên nặng nề.
Cùng là phụ nữ, vẻ mặt bác sĩ Đới bắt đầu trở nên phức tạp.
“Vậy nên khi đó… em gái cô đã chọn phải cọng cỏ ngắn, sau đó bị chôn sống? Tục Đất đói, nói trắng ra chính là tế người sống…”
Câu chuyện đến đây, diễn biến cơ bản cũng đã rõ.
Nhưng câu chuyện không chỉ đơn thuần là một điểm nối tiếp một điểm, từ khởi đầu đến kết thúc.
Ở giữa còn xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ.
Đầu tiên là từ việc mẹ tôi tìm đến tôi.
Hôm đó, mặt bà bầm tím, khụy người xuống nắm lấy vai tôi.
Bà bảo tôi là chị lớn, đã hiểu chuyện rồi, muốn tôi hứa với bà hai tiếng sau sẽ ra đào em gái về, và chuyện này tuyệt đối không được nói với bố.
Bác sĩ Đới tiếp lời tôi hỏi:
“Hiện tại cô không có em gái, vậy có nghĩa là khi đó cô đã đi không đúng giờ?”
Tôi lắc đầu, đáy mắt phủ lên một tầng u ám.
“Tôi đã đi, nhưng tôi đào mãi, đào mãi, vẫn không tìm thấy em gái đâu, người không thấy, xác cũng chẳng còn…”
Cứ như thể em ấy đã thực sự bị Đất đói nuốt chửng vậy.
Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất.
Dùng tư duy của người hiện đại mà nghĩ thì ai cũng biết, cái gọi là ân trạch phù hộ, trời hạn gặp mưa hoàn toàn không xảy ra.
Nhưng nhà tôi, lại thực sự có cơm ăn.
Chương 2
5
Sáng hôm sau ngày em gái bị chôn, tôi bị đánh thức bởi mùi thơm nức mũi.
Súng khò đã cất đi nhiều năm, nhưng giờ bố tôi lại lôi ra, đang thui lông chân giò lợn ngoài sân.
Đó là một cái chân giò lợn trắng hếu, ngọn lửa l.i.ế.m qua, mỡ nhỏ giọt xuống đất.
Tôi nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng, bụng thì chỉ toàn rau dại từ tối qua, đã tiêu hóa hết cả rồi.
Không chỉ có thế, lớn lên tôi ghét nhất là ăn mì gói, nhưng hồi nhỏ nhìn thấy đủ loại mì gói đủ màu sắc, còn ngon hơn cả trân châu mỹ vị.
Và thứ trân châu mỹ vị ấy, ngay sau khi em gái bị chôn lại xuất hiện đầy bốn thùng trong sân nhà tôi.
Bố tôi gọi tôi ra ăn, tôi đã thèm lắm rồi, nước miếng nuốt ực ực.
Tôi bảo thôi, để em gái về cùng ăn.
Tối qua tôi còn được ăn rau mẹ nấu, còn em gái bị bố mang đi, đến cả rau dại cũng chưa kịp ăn miếng nào.
Em ấy chắc chắn đang đói lắm, nếu thấy tôi lén ăn một mình, nhất định sẽ khóc cho xem.
Nhưng khi tôi nhắc đến em gái, sắc mặt bố mẹ tôi đều thay đổi.
Bố tôi tự gắp một miếng thịt to đùng, bảo ăn thì ăn, không ăn thì thôi, mẹ thì cúi gằm mặt, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay.
Từ sau khi trồng t.h.u.ố.c lá thất bại, tính khí bố tôi hoàn toàn thay đổi.
Ông ta quát nói mẹ tôi khóc lóc ầm ĩ, bảo mẹ tôi cút sang một bên mà khóc.
Tôi không hiểu chuyện gì, vừa định mở miệng an ủi, thì đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Là một đám khách không mời mà đến.
6
Khi cảnh sát áp giải mẹ tôi đi, rất nhiều người trong thôn chạy ra xem.
Rất nhiều người hận mẹ tôi, bảo lòng dạ mẹ tôi còn độc hơn cả góa phụ đen.
Khi nhắc đến em gái, mẹ tôi đã khóc, nhưng giờ bị một đám người trông hung dữ vây quanh, mẹ tôi lại không rơi một giọt nước mắt nào.
Bà chỉ lo lắng nhìn tôi, vuốt ve má tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi đuổi theo xe cảnh sát, giày rách cả đế, chân phồng rộp cả lên, cũng đuổi không kịp.
Cuối cùng vẫn là một ông cụ thấy tôi khản cả giọng khóc, thương tình chỉ cho tôi đường đến đồn cảnh sát.
Tại đồn cảnh sát, cuối cùng tôi cũng gặp lại mẹ.
Tóc bà rối bời xõa xuống mặt, đôi mắt ngập tràn sợ hãi.
Tôi không biết bà đã phạm tội gì, chỉ biết tôi không biết đã cầu xin cảnh sát bao lâu họ mới mềm lòng cho tôi và bà gặp mặt một lần.
Thấy tôi đến, bà vội vàng bịt miệng, nước mắt lưng tròng.
Tôi run rẩy bước đến bên cạnh bà, bà ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói bốn chữ.
【Mẹ không trách con.】
7
“Tại sao mẹ cô lại nói như vậy?”
Tôi không chút do dự đáp:
“Có lẽ là vì tôi đã không đào được em gái lên chăng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-2.html.]
“Vậy em gái cô rốt cuộc đã đi đâu? Nhiều năm như vậy rồi, cô có chút manh mối nào không?”
Nói thẳng ra thì ai cũng biết, dù c.h.ế.t đi thì cũng phải có xác thối rữa mới đúng.
Nếu như không có gì cả, vậy thì có lẽ đã bị người ta đào đi từ trước khi tôi đến rồi.
“Theo như lời cô nói, bố cô chôn em gái xong đã về nhà ngay, vậy thì bố cô, cô và mẹ cô đều không có khả năng là người đưa em gái cô đi.
“Chẳng lẽ là em gái cô tự mình bỏ trốn? Dù sao thì cũng là chôn sống, ít nhất vẫn còn một tia hy vọng sống sót.”
Tôi không phủ nhận cách nói của bác sĩ Đới, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mây trên trời đẹp thật, treo lơ lửng trên nền trời xanh như những cuộn len vậy.
“Nơi em gái tôi muốn đến nhất cả đời này là Tây Tạng…”
“Hửm?”
“Nhưng từ khi sinh ra đến khi chết, nơi xa nhất em ấy từng đến là cửa hàng tạp hóa của bác Vương ở đầu thôn.”
8
Đất đói là một phong tục dân gian lưu truyền từ thời kỳ đói kém.
【Đói ơi đói à, ăn mãi chẳng no, mượn xương của người trồng da thịt mới…】
Chúng ta đều biết, dù chôn thịt xuống đất, đất cũng không thể mọc ra thịt mới được.
Nhưng thịt bạn chôn xuống có thể sẽ trở thành thịt của nhà người khác, thịt nhà khác chôn xuống cũng có thể trở thành thịt của nhà bạn.
Nghe có vẻ hơi phức tạp, vậy tôi nói đơn giản hơn vậy.
“Cô đã từng nghe ‘đổi con mà ăn’ chưa?
Có thể khi em gái tôi mất tích, thời đó đã không còn là nạn đói nữa, không ai ăn thịt người.
Nhưng người ngoài việc bị ăn thịt ra, còn có rất nhiều công dụng khác.
Một mình tôi ra ngoài đào rau dại, chú Lý Tam hàng xóm nuôi lợn gọi tôi lại.
Ông ta cười hớn hở, mỡ vẫn còn dính trên mép.
Ông ta nhìn tôi như nhìn em gái, tay vuốt ve lưng tôi.
Ông ta hỏi tôi lần trước cái chân giò lợn chắc không còn bao nhiêu nữa nhỉ? Bảo tôi nếu còn muốn ăn thì cứ nói với bố.
Tôi khó hiểu.
Chân giò lợn chẳng phải là Đất đói cho sao? Liên quan gì đến ông ta?
Nghe đến đây, chú Lý Tam đột nhiên cười phá lên.
Ông ta bảo tôi quá ngây thơ, sao không nói là Ngọc Hoàng đại đế cho ấy.
Ông ta chỉ vào mũi mình: Tất cả đều là do ông đây cho cả đấy.
Không chỉ có ông ta, bác Vương mở cửa hàng tạp hóa ở đầu thôn, lão Lý trồng mướp, gã què nuôi gà… mỗi người đều có phần!
Nhìn bộ dạng của ông ta, tôi chợt cảm thấy rùng mình.
Tôi hỏi ông ta, có phần là sao?
Nghe đến đây, hắn ta đột nhiên cười gian.
Ông ta ghé sát tai tôi, lộ ra hàm răng vàng khè lởm chởm, nụ cười dầu mỡ ghê tởm.
【Bố mày không nói với mày à? Đêm đó em gái mày thể hiện tốt lắm.】
Chương 3
9
“Aaa——!”
Tôi hét lớn một tiếng, giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.
Bác sĩ Đới ngồi bên cạnh tôi, đang sắp xếp lại những ghi chép trong tay, thấy tôi tỉnh dậy, ân cần tiến lên hỏi han.
“Cô không sao chứ?”
Tôi xoa xoa thái dương, hình như tôi vừa ngủ thiếp đi.
Hai năm nay tôi luôn như vậy, chỉ cần hồi tưởng lại nhiều chuyện là sẽ đau đầu dữ dội, chỉ có ngủ mới có thể giảm bớt.
Trong mơ hình như tôi đã biến thành em gái, em gái trần truồng không mảnh vải che thân.
Tôi nằm trên thớt, toàn thân không thể động đậy, những chiếc răng vàng khè lởm chởm cứ lơ lửng xung quanh bóng tối, soi mói vào chỗ non nớt của tôi, cắn xé từng miếng từng miếng.
Đất đói…
Đó căn bản là lợi dụng đất đai làm môi giới, dùng dục vọng làm mồi dẫn, phạm xuống tội ác kinh khủng với đồng loại!
Nhưng em gái rõ ràng còn nhỏ như vậy, đáng yêu như vậy, em ấy có hiểu gì đâu.
Bác sĩ Đới đưa cho tôi một cốc nước ấm.
“Trạng thái của cô bây giờ rất tệ, nếu không được thì ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục trị liệu…”
“Nhưng ngay lúc cô vừa ngủ say, tôi đã tìm được chìa khóa mở ra bí mật mà cô đã lãng quên trong lòng.
“Những lời tiếp theo tôi nói, có lẽ sẽ lật đổ toàn bộ nhận thức trước đây của cô, cô phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Tôi phát hiện ra, từ đầu đến cuối, trong câu chuyện của cô đã thiếu mất một người.”
Tôi không biết cô ấy muốn nói gì, tim đập chậm đi nửa nhịp, trong không khí ngột ngạt, nhịp thở cũng dần trở nên gấp gáp.
“Ai?”
Bác sĩ Đới không nhanh không chậm, từng chữ từng chữ, ngôn ngữ sắc bén như dao, lăng trì tâm hồn tôi.
“Một người mười lăm tuổi, đã có chính kiến, có năng lực hành động nhất định.”
10
Từ đầu đến cuối, tôi đã đóng vai trò gì trong câu chuyện này?
Trong lúc mơ màng, khuôn mặt mơ hồ của em gái trở nên rõ ràng hơn một chút.
Tôi đưa tay ra muốn chạm vào má em, nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm đến đường nét mơ hồ ấy, ký ức bỗng ùa về mười lăm năm trước.
Từ nhỏ đến lớn, em gái nghe lời tôi nhất.
Rất nhiều người trong thôn đều nói, em gái là cái đuôi của tôi.
Nhưng em ấy không những không xấu hổ, ngược lại còn ngẩng cao đầu, vẻ mặt đắc ý.
Em ấy nói với người khác, chị gái em ấy là người giỏi nhất, vừa thông minh vừa xinh đẹp, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi thôn Tam Thủy.
Giống như lời em nói, sau này tôi quả thực đã rời khỏi thôn Tam Thủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-3.html.]
Tôi thi đỗ đại học, trở thành bác sĩ, l.à.m t.ì.n.h nguyện viên, còn em gái thì mãi mãi ở lại thôn Tam Thủy.
Đó là năm hạn hán thứ ba, cũng là năm nhà tôi khổ nhất.
Để no bụng, tôi đã uống rất nhiều canh rau dại, nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh, lại nghe thấy bố và chú Lý Tam nói chuyện gì đó ngoài sân.
Nội dung đại khái là bố tôi vay tiền chú Lý Tam, nhưng người ta không chịu cho vay.
Cuối cùng chú Lý Tam đã cho bố tôi một chủ ý hay.
【Hay là giống như nhà Lý Diễm Lệ mấy năm trước, đem con gái hiến tế cho Đất đói đi? Nhà anh chẳng phải cũng có hai đứa con gái đấy sao?】
Bố tôi cúi đầu im lặng hồi lâu, không biết đang nghĩ gì.
Bác Lý Tam thúc khoác vai bố tôi.
【Năm đó anh cũng ở đấy mà, giờ còn giả bộ cái gì? Lý Diễm Lệ chẳng phải cũng là con gái rượu của nhà họ, người sắp c.h.ế.t đói đến nơi rồi, còn để ý đến con gái làm gì?】
Lý Diễm Lệ…
Chị ấy là một chị gái lớn hơn tôi ba bốn tuổi, hồi nhỏ chúng tôi từng chơi với nhau.
Hồi nhỏ chị ấy rất hoạt bát, luôn thích cười, nhưng mấy năm trước nhà chị ấy xảy ra một vài biến cố.
Ông bố nghiện cờ b.ạ.c suýt chút nữa đã bán cả nhà từ đường đi rồi.
Tôi không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cuộc sống nhà chị ấy hình như đã khá hơn một chút.
Có một lần tôi lại nhìn thấy Lý Diễm Lệ bên bờ sông.
Hình như chị ấy không còn xinh đẹp như trước nữa, không phải vì dung mạo, mà là vì đôi mắt.
Đáy mắt chị ấy ẩn chứa nỗi buồn nhàn nhạt, nụ cười như chưa từng dừng lại trên gương mặt chị ấy.
Cả người giống như tờ giấy, vừa trắng vừa yếu ớt, theo từng cử động, trên làn da trần thỉnh thoảng lại lộ ra một vài vết bầm tím và vết trói.
Tôi chào hỏi chị ấy, nhưng chị ấy chỉ trừng mắt nhìn tôi với vẻ cực kỳ chán ghét, như thể đang nhìn xuyên qua tôi để nhìn một ai đó.
Đây là ấn tượng ban đầu của tôi về “Đất đói”.
Vậy nên sau này khi bố tôi tuyên bố với cả nhà, sẽ dùng cách “Đất đói” để vượt qua cơn nguy khốn này, trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh Lý Diễm Lệ.
Oán hận, đau khổ, c.h.ế.t lặng…
Tôi không muốn trở thành người như chị ấy.
Cũng may, em gái nghe lời tôi nhất.
11
“Cô đã làm gì?”
Giọng nói của bác sĩ Đới nhẹ nhàng bình thản, nhưng nghe vào tai tôi lại như d.a.o sắc, đ.â.m vào da thịt khiến mồ hôi tôi vã ra như tắm.
Tôi đã làm gì… tôi đã làm gì…
Tôi rõ ràng cảm thấy toàn thân lạnh toát, nhưng mồ hôi vẫn cứ theo gò má chảy xuống cổ áo.
“Tôi… tôi đã đổi cọng cỏ với em gái…”
Chương 4
Hôm đó sau khi rút thăm cỏ, tôi phát hiện không ngờ mình lại rút trúng cọng ngắn.
Bàn tay cầm cọng cỏ run rẩy không ngừng, trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh Lý Diễm Lệ.
Từ nhỏ đến lớn ai cũng nói tôi là cô bé thông minh nhất, tôi không muốn trở thành Lý Diễm Lệ.
Nhân lúc bố tôi đi mua rượu, tôi gọi em gái lại.
“Cô bảo em gái đổi với cô? Cô đã lừa em ấy như thế nào?”
Cảm giác lạnh lẽo khắp người càng lúc càng buốt giá, tôi không nhìn bác sĩ Đới, theo bản năng ôm chặt hai cánh tay.
Hình bóng mơ hồ của em gái dần hiện ra ngũ quan.
“Tôi căn bản… tôi căn bản không cần lừa em ấy…”
Ai cũng nói em gái nghe lời tôi nhất, ai cũng nói em gái là cái đuôi của tôi.
Vậy nên tôi chỉ cần nói với em ấy: Đổi cho chị đi.
Em ấy sẽ cười híp mắt xòe năm ngón tay, đưa cọng cỏ cho tôi.
【Chị, cho chị này.】
12
Khi đó tôi vẫn còn quá ngây thơ, hoặc cũng có thể là tôi biết, nhưng tôi tự lừa dối bản thân, để giảm bớt cảm giác tội lỗi.
Tôi nghĩ không sao đâu, Lý Diễm Lệ còn sống trở về được mà, chẳng qua chỉ bị chút thương ngoài da thôi, không sao cả.
Em gái chắc chắn cũng sẽ trở về.
Cùng lắm thì sau này tôi sẽ bù đắp cho em ấy thật nhiều, đợi khi nào tôi thành đạt sẽ đón em ấy lên thành phố.
Nhưng khi đó tôi hoàn toàn không biết, Lý Diễm Lệ đã c.h.ế.t ba ngày sau khi gặp tôi.
Chị ấy đã gieo mình xuống sông, đợi đến khi dân làng vớt cô ấy lên, xác đã trương phềnh rồi.
Cái xác sưng phù làm rách cả quần áo, lộ ra những vết thương kinh hoàng trên cơ thể.
Chị ấy u sầu lênh đênh trên mặt nước, hệt như miếng bánh gạo mốc meo.
Điểm chung là, sau những khoảnh khắc vui thú ngắn ngủi của con người, phần còn lại chẳng ai cần đến nữa, nên bị bỏ quên nơi góc khuất.
Đợi bố dắt em đi rồi, tôi cố tỏ ra bình tĩnh, cứ kệ mình khuấy đều mớ rau dại trong nồi.
Mấy thứ rau này chẳng còn tươi ngon gì, đã ngả màu đen, rỉ ra thứ nước xanh lè như màu mực, y hệt như lòng dạ bẩn thỉu của tôi vậy.
Tôi bỏ nhiều muối hơn bình thường, mà thường ngày làm thế là bị bố mắng cho xem.
Nhưng lần này tôi muốn đợi em về rồi bồi bổ cho em thật tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-4.html.]
“Nhiễm Nhiễm.”
Tiếng mẹ bất ngờ vang lên sau lưng khiến tôi giật b.ắ.n mình.
Có lẽ do chột dạ, tay tôi run lên, làm đổ gần hết bát canh.
Nhưng mẹ chẳng trách mắng gì tôi.
Mẹ bước đến trước mặt tôi, ân cần dặn dò tôi hai tiếng nữa nhất định phải đi đón em về.
Mẹ còn lục lọi trong rương đồ hồi môn, lấy ra một chiếc áo bông, bảo lát nữa tôi mang đi khoác cho em.
Tôi cầm chiếc áo bông lên, có chút không vui. Từng đường kim mũi chỉ thêu kín những họa tiết hoa văn mà tôi thích nhất, cầm trên tay nặng trịch, ấm áp vô cùng.
Mẹ giục tôi mau đi đi, đừng có lỡ mất giờ tốt.
Nhưng mẹ nào biết, dù tôi có ra khỏi nhà đúng giờ, thì cuối cùng vẫn chậm trễ mất nửa tiếng đồng hồ.
13
“Những chuyện này trước đây cô chưa từng kể.”
Tôi cười khổ một tiếng.
“Nếu không phải do bác sĩ dẫn dắt, có lẽ những chuyện này tôi chẳng thể nào nhớ ra nổi.”
“Con người ta không chỉ giỏi quên đi những ký ức đau khổ, mà còn giỏi quên đi cả những ký ức tội lỗi. Mà cô, cả hai yếu tố này đều có.”
“Có lẽ những ký ức đã mất của cô, rất nhanh thôi sẽ nhớ lại được cả thôi…”
Khoảnh khắc nhẹ nhõm ngắn ngủi thoáng qua nhanh chóng, tôi nhấp một ngụm trà mà hồi nhỏ chẳng bao giờ uống, vị đắng chát lan tỏa khắp khoang miệng.
Con người ở những thời điểm khác nhau sẽ có những cảm nhận khác nhau về sự vật.
Cũng giống như việc hồi nhỏ tôi nhận được chiếc áo bông đỏ chót mà mẹ đưa cho em gái, lòng tôi vô cùng chua xót.
Đó là đồ hồi môn của mẹ, cả tôi và em gái đều đã thích từ lâu, dù là những lúc gia cảnh khó khăn nhất, mẹ cũng chưa từng nghĩ đến việc bán nó đi.
Vậy mà mẹ lại đem tặng cho em gái.
Rõ ràng tôi mới là người thông minh nhất nhà, còn em gái thì sao, cả ngày chỉ biết lẽo đẽo theo sau tôi cười ngây ngô.
Sự ghen tị, đố kỵ, đã lấn át đi nỗi áy náy trong lòng tôi đối với em gái.
“Vậy nên lúc đó cô cố ý đi muộn nửa tiếng, chính là để ‘trả thù’ em gái mình sao?”
Nói là “trả thù” có lẽ hơi quá lời.
Điều đáng sợ nhất ở trẻ con là, chúng bộc lộ “ác ý”, nhưng lại chẳng hề hay biết đó là “ác ý”.
Ngày hôm đó tôi đã cố tình đi đường vòng rất xa, chỉ để một mình ra bờ sông soi gương.
Chương 5
“Tôi ngắm nghía dáng vẻ của mình trong gương, một cô bé xinh xắn khoác lên mình chiếc áo bông đỏ. Tôi còn mặc chiếc áo bông đó đi dạo một vòng quanh thôn. Tôi nghĩ thầm tiếc quá, lát nữa chiếc áo này sẽ phải cho em gái mất rồi. Nhưng tôi nào ngờ, sẽ chẳng còn ‘lát nữa’ nào nữa, tôi sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại em gái nữa…”
“Ồ?”
Bác sĩ Đới nhanh chóng nắm bắt được sự thay đổi trong cảm xúc của tôi.
“Ban đầu cô nói em gái cô chỉ là mất tích, nhưng bây giờ cô lại nói là sẽ không bao giờ gặp lại được nữa. Tiềm thức sẽ không nói dối, cô vẫn còn giấu giếm điều gì đó phải không? Hoặc có lẽ cơ chế phòng vệ tâm lý của cô, để giúp ‘vật chủ’ này là cô lớn lên một cách khỏe mạnh về tinh thần, đã giúp cô che giấu điều gì đó?”
Lời nói của bác sĩ Đới như một tiếng sét giữa trời quang, bổ tung mọi hỗn mang trong lòng tôi.
Toàn thân tôi như bị điện giật, da gà da vịt nổi lên khắp người trong khoảnh khắc.
Trong ký ức mơ hồ, gương mặt em gái lại hiện lên rõ ràng hơn một chút.
Cuối cùng tôi đã hiểu ra rồi!
Trong vô số những cơn ác mộng, tôi luôn cảm thấy giọng nói gọi tôi của em gái dường như bị ngăn cách bởi thứ gì đó, tôi biết đó là gì rồi!
Là đất!
Tôi nhìn bác sĩ Đới, vẻ mặt không có gì thay đổi, nhưng nước mắt lại không kìm nén được mà trào ra khỏi hốc mắt.
“Tôi nói dối.”
14
Ngày hôm đó tôi đã đến muộn nửa tiếng đồng hồ để đào em lên.
Theo địa chỉ mà mẹ đã dặn, tôi liên tục bổ xuống mấy nhát xẻng, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng em đâu.
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, chiếc áo bông đỏ trên người dính đầy đất vàng, thật bẩn thỉu.
Khó mà nói là mẹ đã nhầm địa điểm, cũng có thể là em gái đã về nhà từ lâu rồi, tóm lại, đào tiếp nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng về nhà thôi, biết đâu trên đường về lại gặp được em gái thì sao.
Nhưng ngay lúc tôi quay người định rời đi, tôi nghe thấy phía sau truyền đến những âm thanh sột soạt.
Âm thanh đó rất nhỏ, giống như tiếng ruồi muỗi vo ve bên tai.
Lúc này tôi mới để ý, xung quanh tối đen như mực, đám cỏ dại bên cạnh cao đến ngang người.
Lòng tôi bắt đầu sợ hãi, nhưng vẫn lần theo nguồn âm thanh đi đến chỗ vừa đào em gái.
Cũng may cũng may, chắc là do tôi nghe nhầm thôi, rõ ràng là chẳng có gì cả mà…
Nhưng ngay lúc tôi lần thứ hai quay đầu định đi, tôi lại một lần nữa nghe thấy âm thanh khiến tôi sởn gai ốc đó.
【Chị…】
【Chị…】
15
Không khí trong phòng như ngưng đọng lại, toàn bộ bầu không khí đều hạ xuống mức đóng băng.
Vậy nên thực ra em gái tôi không hề mất tích, mà là ở trên mảnh “đất đói” tràn ngập dục vọng của con người kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-5.html.]
Là tôi đã nói dối, tôi nói em ấy mất tích.
Kéo củ cải lên thì bùn cũng bám theo, ký ức cũng giống như vậy.
Khi tôi nhớ lại một phần nào đó, những mảnh vụn khác cũng sẽ xuất hiện trở lại.
Về sau có một đêm nọ, bố tôi uống say, lại cãi nhau với mẹ, lần đó cãi nhau rất to, tiếng bát đĩa vỡ tan hòa lẫn với tiếng khóc xé lòng của mẹ.
Bị tiếng ồn ào làm cho quá phiền, bố tôi dứt khoát buông xuôi.
Ông ta đem mọi chuyện kể hết ra, bao gồm cả chuyện ngày hôm đó, đám đàn ông trong thôn đã đi quá giới hạn.
Bọn họ không ngờ rằng một đứa trẻ suy dinh dưỡng nhiều năm lại có thể yếu ớt đến vậy.
Chảy máu, m.á.u chảy rất nhiều, m.á.u chảy không ngừng…
Thời điểm đó bọn họ không hề nghĩ đến việc tìm bác sĩ hay làm gì khác, mà là “đâm lao thì phải theo lao”, lại đem em gái tôi chôn trở lại xuống đất.
Từng xẻng từng xẻng bùn đất vun lên, cứ như vậy là có thể che đậy tội ác của bọn họ.
Đất đai sao, ẩm ướt, tăm tối, lạnh lẽo…
Từ nhỏ đến lớn, em gái tôi ghét nhất là những nơi như vậy, nhưng em ấy lại nằm đợi tôi ở trong đất lâu đến thế.
Bởi vì em ấy vẫn nhớ những lời mà mẹ đã nói với em trước khi em rời khỏi nhà.
【Con ngoan, đừng sợ, cố gắng một chút thôi, chị con sẽ đến đón con về.】
Trong nửa tiếng đồng hồ tôi đến muộn kia, m.á.u trong cơ thể nhỏ bé của em từng chút từng chút chảy cạn, bị mảnh “đất đói” tham lam kia hút cạn không còn gì.
Cho đến khi trong cơn mơ màng, em ấy dường như lại nghe thấy giọng nói của tôi.
【Chị…】
【Chị…】
Có phải chị đến đón em về nhà không?
16
Tôi như phát điên chạy về nhà, tôi không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì nữa.
Mọi suy nghĩ hỗn loạn rối tung lên, như một bó dây gai dầu.
Lúc sắp về đến nhà, tôi đ.â.m sầm vào người mẹ.
Chắc là mẹ không yên tâm, lại ra đón chúng tôi.
Nhưng khi mẹ nhìn thấy dáng vẻ hốt hoảng của tôi, cùng với vệt m.á.u hòa lẫn vào chiếc áo bông đỏ, mẹ lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Tôi dẫn mẹ đến chỗ chôn em gái, tôi không dám lại gần, chỉ nghe thấy tiếng khóc xé gan xé phổi của mẹ.
Tôi biết, mọi chuyện kết thúc rồi.
Cuộc đời của em gái đã kết thúc rồi.
Tôi không biết mẹ đã mang em gái đi đâu, chỉ biết rằng khi quay trở lại ánh mắt mẹ đã thay đổi, trở nên c.h.ế.t lặng, đau khổ, còn có cả sự hận thù.
Chương 6
17
Tôi một mạch kể hết mọi chuyện, giống như một van nước bị tắc nghẽn từ lâu cuối cùng cũng đã được rút nút.
Bác sĩ Đới vẫn luôn im lặng, dường như đang suy tư điều gì đó.
“Vậy ra câu nói ‘mẹ không trách con’ của mẹ cô lúc đó không phải là vì cô nói không tìm thấy em gái, mà là ứng với hai chuyện cô đã đổi que thăm với em gái, và việc đi đón em gái muộn nửa tiếng.
“Tôi nghe ra được mẹ cô là một người vô cùng tỉ mỉ, khi bà ấy nhìn thấy chiếc áo bông đỏ trên người cô, có lẽ bà ấy đã nhận ra được điều gì đó rồi. Nhưng bà ấy không trách cô, sau khi suy nghĩ rất nhiều, bà ấy vẫn tự trách mình hơn.”
Nghe những lời của bác sĩ Đới, tim tôi như bị viên đạn vô hình nào đó b.ắ.n xuyên qua.
Tôi cảm thấy đầu óc bắt đầu có chút choáng váng, nhưng tôi biết bây giờ vẫn chưa phải lúc ngủ thiếp đi.
Tôi gắng gượng thân thể, cười một tiếng:
“Chỉ là bác sĩ tâm lý thôi sao? Sao tôi lại thấy bác sĩ làm trinh thám cũng rất hợp đấy chứ.”
Bác sĩ Đới cũng cười đáp lại tôi.
“Có lẽ cũng được thật, dù sao thì công việc của tôi đôi khi cũng mang một chút tính chất trinh thám, chỉ là những câu chuyện được nghe kể… luôn khiến tôi chấn động.”
“À đúng rồi, cô nói mẹ cô bị cảnh sát bắt đi, sao sau đó còn có thể cãi nhau với bố cô được? Chẳng lẽ không phải là bị người nào đó vu oan, để mẹ cô phải gánh tội c.h.ế.t thay cho em gái cô sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Đới, xuyên qua con ngươi đen láy của cô ấy, nhìn sâu vào chính bản thân tội lỗi của mình.
“Tôi đúng là đã nói mẹ tôi bị cảnh sát bắt đi, nhưng tôi chưa bao giờ nói mốc thời gian mẹ tôi bị cảnh sát bắt đi là vào lúc em gái tôi vừa mới chết.
“Và còn nữa, tôi chưa bao giờ nói tội danh của mẹ tôi là bị người có tâm vu oan g.i.ế.c c.h.ế.t em gái.”
Tôi có thể thấy trong ánh mắt của bác sĩ Đới thoáng qua một tia biến đổi khó nhận ra, đó là sự kinh ngạc.
Ngôn ngữ có thể lừa dối người khác, logic của con người cũng dễ dàng suy diễn theo lẽ đương nhiên.
“Vậy cảnh sát bắt mẹ cô là vì…”
“Bà ấy đã g.i.ế.c những kẻ đáng chết.”
18
Mốc thời gian quay trở lại ba tháng sau khi em gái tôi chết.
Tình cảnh nhà chúng tôi vẫn không hề khá lên, ăn hết số đồ ăn mà đám người kia mang đến chẳng mấy chốc lại rơi vào cảnh “cháy nồi”.
Bố tôi hoàn toàn suy sụp tinh thần, ông ta cảm thấy mình làm gì cũng không nên thân, dứt khoát chẳng làm gì nữa, cả ngày chỉ trốn trong nhà hút thuốc lào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-6.html.]
Ông ta thừa biết, hút thuốc lào cũng cần tiền, nhưng ông ta lựa chọn dùng niềm vui ngắn ngủi để tê liệt bản thân.
Hôm đó tôi lại bắt đầu lên núi đào rau dại, nhưng mẹ tôi bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng tôi.
Bà ấy bất ngờ lên tiếng, khiến tôi giật mình suýt nữa làm đổ bát canh trên tay.
Tôi nhìn thấy trong tay mẹ xách một túi khoai tây, bụng tôi lập tức réo lên ùng ục.
Ôi chao, khoai tây nướng của mẹ tôi là ngon nhất trên đời.
Chỉ ăn rau dại quả nhiên không thể nào no bụng được.
Mẹ tôi ngày thường đối xử với tôi rất tốt, chỉ cần có một miếng ăn, nhất định sẽ nhường cho tôi, nhưng hôm đó bà ấy lại giấu túi khoai tây ra sau lưng.
【Nhiễm Nhiễm, con là đứa trẻ ngoan. Đây là chút đồ cuối cùng mẹ đổi được từ của hồi môn, nhưng mẹ không thể cho con ăn được. Lát nữa mẹ nướng xong, con giúp mẹ mang đến cho mọi người trong thôn nhé.】
【Bác Vương, chú Lý Tam… bọn họ đều có ơn lớn với nhà chúng ta, nhà chúng ta không thể không có chút báo đáp nào được đúng không?】
Mẹ tôi đưa cho tôi những bảy tám củ khoai tây, bảo tôi mang đi đưa cho những người kia, dặn dò tôi là chia theo số người, tuyệt đối không được tự ý ăn vụng.
Nếu như ai đó đến mách lẻo nói là không nhận được khoai tây, thì tôi sẽ bị ăn đòn đấy.
Bà ấy tự giữ lại hai củ, nói là bố tôi dạo gần đây vất vả quá, nên để lại cho bố ăn.
Miệng tôi lẩm bẩm, mẹ vẫn là tốt với bố nhất.
Bố ở nhà rõ ràng có làm gì đâu chứ!
Nhưng tôi đã không nhìn thấy, khi nhìn theo bóng lưng tôi đi khuất, mẹ đã lén lau hai hàng nước mắt.
Bà ấy không phải là không muốn cho tôi ăn khoai tây.
Bà ấy thương tôi hơn bất kỳ ai trên đời.
19
“Mẹ tôi đã trộn một lớp bột nghiền từ thuốc chuột vào bên ngoài khoai tây. Bao gồm cả bố tôi, những gã đàn ông trong thôn từng ức h.i.ế.p em gái tôi không một ai thoát khỏi…”
Nói đến đây, tim tôi như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt lại.
“Đương nhiên, mẹ tôi cũng đã tự trừng phạt bản thân mình.”
Bà ấy thậm chí còn không để lại cho mình một củ khoai tây nào, mà là thừa lúc cảnh sát không chú ý, trực tiếp đổ hết chỗ thuốc chuột khó nuốt còn lại vào cổ họng mình.
“Nhưng trong ký ức của cô, chẳng phải bà ấy đã để lại hai củ khoai tây sao?”
Chương 7
Nghe những lời của bác sĩ Đới, nước mắt cuối cùng cũng không thể nào kìm nén được nữa.
“Một củ có độc, bà ấy đã đưa cho bố tôi, củ còn lại không có độc, bà ấy đã đưa cho tôi vào lần gặp mặt cuối cùng. Còn ủ trong lồng ngực, ấm đến nóng hổi.”
Sao bà ấy có thể không cho tôi ăn được chứ, bà ấy vẫn luôn chừa phần cho tôi.
Chỉ là bà ấy sợ tôi cầm nhầm, nên mới đích thân chuẩn bị cho tôi mà thôi.
“Bà ấy vẫn hoàn thành được sự báo thù của mình, báo thù cho em gái tôi. Chỉ là kể từ lúc đó, tôi hoàn toàn trở thành một người cô độc, tôi rất đau khổ, đau khổ đến mức cảm thấy ngoài việc quên đi, tôi không còn cách nào khác để sống tiếp được nữa.”
Từ vừa nãy, bác sĩ Đới dường như vẫn luôn suy nghĩ điều gì đó, cho đến lúc này mới chậm rãi mở miệng.
“Vậy thì tôi sẽ tặng cho cô một chút niềm vui cuối cùng nhé.”
“Cô nói gì cơ?”
“Cô có từng nghĩ đến, việc bà ấy chuẩn bị kế hoạch đầu độc những kẻ tội ác tày trời kia, tại sao lại mất đến tận ba tháng trời không?”
20
Hút thuốc lào cũng cần tiền, cuối cùng, bố tôi cũng đến ngày “đạn cạn lương khô”.
Con người là một loài sinh vật vô cùng phức tạp, mà nhân tính còn đáng sợ hơn cả quỷ.
Một khi đã nếm trải qua mùi vị của việc “ngồi mát ăn bát vàng”, khi lần nữa đối mặt với khó khăn trong cuộc sống sẽ không còn nghĩ đến việc cố gắng nỗ lực để có được báo đáp nữa.
Vào thời điểm ông ta đưa ra quyết định hiến tế em gái tôi cho “đất đói”, giới hạn chịu đựng của ông ta đã bị hạ thấp rồi.
Vậy nên đối với việc hy sinh tôi, ông ta không cần phải xây dựng bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào nữa.
Thực ra mà nói, để ông ta tự hỏi lương tâm chắc cũng chẳng hề thích hai đứa con gái này cho lắm.
Con gái mà, dù sao thì cũng là đồ hàng lỗ vốn, tư tưởng trọng nam khinh nữ là do tổ tông truyền lại, ông ta cảm thấy mình chẳng có gì sai cả.
Vừa khéo vào lúc đó chú Lý Tam tìm đến cửa.
Kể từ khi “được” mùi vị của em gái tôi, ông ta đã sớm không thể chờ đợi thêm được nữa rồi, thấy bố tôi vẫn cứ “bất tài vô dụng”, ông ta cảm thấy chỉ cần thương lượng một chút, chắc chắn ông sẽ đồng ý hiến tế thêm một đứa con gái nữa.
Hơn nữa tuổi của tôi lại lớn hơn em gái tôi, chắc chắn sẽ không đến nỗi dễ vỡ như em gái tôi.
Y như những gì ông ta nghĩ, gã ta và bố tôi “vừa gặp đã tâm đầu ý hợp”, nhưng lần này mẹ tôi không hề phản đối nữa.
Bà ấy chỉ ngoan ngoãn dùng đồ hồi môn đổi lấy một bao tải khoai tây, tê dại xoa bóp vai cho bố tôi.
“Dạo gần đây anh cũng vất vả rồi, ăn chút rồi đi làm nhé.”
21
Bác sĩ Đới kể rất chi tiết, sinh động như thật, cứ như thể chính tai cô ấy nghe thấy vậy.
Cô ấy chỉnh lý lại tập ghi chép trên bàn, làm ra vẻ như đã hoàn thành xong quá trình điều trị, sắp sửa tổng kết lần cuối.
“Chẳng lẽ cô không nghi hoặc chút nào, tại sao tôi lại biết được những chuyện này sao?”
Tôi không lập tức trả lời cô ấy, mà là xuyên qua khe hở giữa đống đổ nát nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ.
Bầu trời xanh ở Tây Tạng đẹp thật, thảo nào em gái tôi lại thích đến thế, cũng may, tôi đã thay em ấy ngắm nhìn rồi.
Cách đây không lâu tôi nghe nói Tây Tạng xảy ra động đất lớn cần tuyển một số tình nguyện viên.
Dù đồng nghiệp nói vẫn có khả năng xảy ra dư chấn bảo tôi đừng đi, nhưng cuối cùng tôi vẫn khoác ba lô lên vai, bước lên hành trình.
Bao nhiêu năm nay, mỗi lần tôi đều bôn ba trên đường, không chút do dự, chỉ cần nơi nào có thiên tai là có tôi.
Cứ như chỉ có làm như vậy, tôi mới có thể thấy lòng mình an yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn – https://monkeyd.com.vn/dat-doi/chuong-7-full.html.]
Cứ như thể trong cõi u minh có ý trời, tôi quả nhiên đã gặp phải dư chấn.
Lần này tôi không được may mắn như vậy, bị đè ở bên dưới.
Tôi đã chống đỡ không nổi được bao lâu nữa rồi, đã hôn mê đi không biết bao nhiêu lần, ngoài cánh tay trái ra, không một chỗ nào dùng được sức.
Nhưng tôi lại cảm thấy rất tốt, bởi vì tôi đã đến được Tây Tạng.
Như vậy đợi lát nữa tôi gặp được em gái, tôi có thể đem tất cả những gì mình nhìn thấy kể cho em ấy nghe.
Còn về bác sĩ Đới, cô ấy có lẽ là thiên sứ hoặc là sứ giả địa ngục gì đó chăng? Nếu không thì sao có thể dễ dàng xuyên qua lại ở những nơi như thế này được?
“Tôi không hề bất ngờ, bởi vì ngay từ đầu tôi đã biết cô không phải là người bình thường rồi.”
“Ồ?”
Đúng giờ, chiếc đồng hồ đeo tay bên tay trái vang lên hai tiếng.
Tôi khẽ ho hai tiếng, chắc là đã bị thương đến phổi rồi, cả khoang miệng tràn ngập mùi m.á.u tanh.
“Thời gian, là thời gian…”
Tôi gắng gượng lộ ra một nụ cười khó coi.
“Lúc đó, tôi đến đón em gái vào lúc 2:00, còn cô đến vào lúc 1:30 – chính là thời điểm lẽ ra tôi phải tìm thấy con bé. Trên đời có chuyện trùng hợp như vậy sao? Tôi nghĩ sự xuất hiện của cô, phần lớn là có liên quan đến chuyện này.
“Lúc đó tôi đã đến muộn, nhưng lúc này cô lại không hề đến muộn. Khoảng thời gian này giống như là số mệnh của tôi vậy, tôi từng phạm tội ác vào khoảng thời gian này, cũng sẽ vào khoảng thời gian này mà đi đến cái chết, đây chính là số mệnh của tôi…
Bác sĩ Đới, hay đúng hơn là bác sĩ Đới “Tống Giá”, có nụ cười rất giống em gái tôi, lúc nào cũng cong cong đôi mắt.
Tôi tự hỏi, nếu em gái tôi sống đến độ tuổi này, có lẽ cũng xinh đẹp đến nhường nào?
Nhưng những lời bác sĩ Đới nói sau đó đã dập tắt hoàn toàn hy vọng của tôi.
Thế giới này đâu phải phim ảnh, người ta bỏ lỡ nhau rồi thì làm sao có thể gặp lại vào phút cuối của cuộc đời.
“Người c.h.ế.t đã biến mất khỏi thế gian này từ lâu rồi. Thời gian, mới chính là thứ trừng phạt nặng nề nhất các cô, những kẻ còn sống.”
22. Bác sĩ Đới
Tôi không phải thiên thần, càng không phải quỷ sai.
Tôi là đèn kéo quân.
Trước khi lìa đời, ai rồi cũng sẽ thấy tôi, hoặc đúng hơn, thông qua cuộc trò chuyện với tôi mà thấy lại cả cuộc đời mình.
Những vui sướng, khổ đau, hạnh phúc, bi thương, tiếc nuối, tuyệt vọng, phẫn nộ, chấp niệm…
Họ thường tìm thấy ở tôi những mảnh vụn ký ức thuộc về chính họ.
Giống như Tống Nhiễm đây, họ khao khát tôi nói cho họ biết rằng tôi chính là người mà họ hằng mong nhớ.
Nhưng tiếc thay, tôi chỉ là ký ức của họ mà thôi.
Qua ký ức của Tống Nhiễm, tôi đã chứng kiến một đám người sùng bái Đất đói.
Bạn cho rằng họ ngu muội ư? Tôi thì không nghĩ vậy.
Ngay từ khi cái tên “Đất đói” xuất hiện, họ đã hiểu rõ.
Đây chẳng qua chỉ là một thứ giao dịch nhơ nhuốc, dùng đất đai làm vật trung gian, đổi chác lòng tham của con người.
Tống Nhiễm có lỗi, mẹ Tống đã g.i.ế.c người, nhưng lưỡi d.a.o thật sự chưa bao giờ nằm trong tay họ…
– Hết –

